Monthly Archives: May 2014

Stay Calm

Stay Calm

Cuộc sống vẫn tiếp diễn mỗi ngày. Tôi thấy cuộc sống quá nhiều điều để bận tâm nhưng rồi qua những trải nghiệm, ta dần nhận thức rõ hơn tất cả chuyện mình làm, biết rõ dần thật sự con người mình thế nào, biết chấp nhận bản tính, điểm yếu của mình, sẽ dần biết bình tĩnh chấp nhận tất cả chuyện. Sẽ có những con người đi ngang đời mình, những thay đổi trong môi trường sống, những lúc lên và xuống nhưng điều quan trọng với tôi nhất là khi tôi vẫn sống, vẫn nghe những bản nhạc yêu thích, vẫn đọc những cuốn sách, vẫn gặp những con người thú vị, vẫn đi được những nơi mình muốn đến, vẫn cố gắng đạt những mục tiêu tiếp theo và vẫn làm được những chuyện mình yêu thích.

Johnny Depp nói trong “Ellen” khi được hỏi cảm giác của ông khi lên tuổi 50:
“I feel calmer. You know more calm. You know less well not less weirdness but less rage, less drama.”

Advertisements

Đã bao giờ ta mất ngủ

Trong cuộc sống, chắc chỉ có duy nhất vài lần tôi mất ngủ hoặc ngủ rất trằn trọc (không tính những lần bị ngộ độc thực phẩm nhé). Mất ngủ vì tình cảm thì chắc chưa ai làm tôi “dại” đến thế nhưng mất ngủ vì một sự háo hức liên quan đến học tập, công việc thì tôi có kha khá lần.

Lần gần đây nhất là liên quan đến việc được tham quan một công ty với sản phẩm tôi rất yêu thích và nghe có cả cơ hội được làm việc.

Khi nghe thông tin liên quan đến chuyến đi field trip tham quan nhà máy sản xuất sản phẩm thể thao yêu thích đó, như yêu cầu, để được tham gia thì mỗi người phải viết những đoạn essay nhỏ bằng tiếng anh để trình bày lí do tham gia, hiểu biết về công ty,… Thế là lâu mới cảm giác viết say sưa mấy bài essay với nhiều ý muốn nói như thế.

Vẫn nhớ cảm giác hồi hộp khi chờ kết quả được chọn, cảm giác vui mừng khi biết kết quả.

Trước ngày đi tham quan, sau một ngày bận với một số việc, tôi ngồi làm research lại các thông tin về hãng này, về các công nghệ giày thể thao hiện này đang có, về sự khác nhau của các công nghệ đó và biết thêm câu chuyện thú vị.

Kết thúc research, chuẩn bị xong lúc 1h đêm. Vẫn còn hơn 5 tiếng để ngủ một giấc mới tập trung để đi. Thế nhưng … sự phấn khích và trông đợi đã làm tôi ngủ trằn trọc cả đêm.

Ngủ không được bao nhiêu nhưng ngày tham quan, tôi rất tỉnh táo, quan sát nhiều, hỏi nhiều, vận động nhiều.

Ngoài chuyện mất ngủ trên, thì rất sợ khi đi ngủ mà để đầu óc chạy linh tinh, đôi khi nghĩ ra những chuyện hay ho nên làm, những ý tưởng đôi khi cho bản thân, cho người khác, cho xã hội thì tôi lại hứng thú cứ suy nghĩ không ngừng, đôi khi lại phải ghi vào sổ tay, đến nỗi không thể ngủ sau 1, 2 tiếng để … kiềm chế.

Để chốt lại vấn đề của việc mất ngủ trên thì tôi xin chốt đó là sự đam mê, sự nhiệt huyết. Không phải ai cũng dễ tìm sự đam mê trong việc bản thân đang làm, trong nghề nghiệp bản thân đang đi. Nhiều người đi hoài (đi lung tung?!) không thấy đam mê. Nhiều người “ngồi một chỗ” than thở hỏi đam mê là gì, khi nào tới. Nhiều người tìm ra đam mê nhưng không dám theo đuổi. Nhiều người sau chặng đường dài của cuộc đời chốt chắt nịch: Rất khó để sống có đam mê. Tôi vẫn tự chất vấn bản thân…

Tôi tin cái gì cũng có sự trả giá của nó cả, đó là một quy luật rất tự nhiên trong cuộc sống: Muốn sức khỏe tốt thì ăn uống, sinh hoạt, tập thể dục điều độ, muốn kết hôn thì phải chịu mất phần nào của sự tự do, muốn biết nước sôi thì phải chịu bỏng đôi lần… Cũng như thành công và sự đam mê, để tìm ra điều gì mình yêu thích, gắn với nó, làm tốt với nó thì cần có sự đổ công sức, trí kiên trì, nhẫn nại, tập trung, đầu tư vào thì mới làm rõ, làm nên chuyện. Không thể nào ngồi “lềnh bềnh” mà cầu mong một sự khác biệt may mắn đến với mình. May mắn là một chuyện nhưng nếu nội lực không có thì sẽ không thể bền vững.

Cuộc sống rất nhiều distraction, những mối quan hệ, những ràng buộc, những điều kiện ràng buộc ta trong cuộc sống (vì ta sống trong một cộng đồng như không phải tách biệt cá thể) đôi khi cản trở đương đi của mình, nhìn khách quan thì đó là những ngọn lửa thử vàng. Nếu nhận biết được mấu chốt của những vấn đề, của những liên kết thì ta vẫn là một cá thể riêng biệt, ta có quyền nhấc lên và bỏ xuống những gì ta biết ta cần, ta muốn.

Kiên trì, tập trung, giữ lửa cho bản thân để tập trung đốt vào những “kho đạn”, “kho xăng”, tránh né đốt vào đống rơm, xấp giấy lẻ. Và chỉ có những trải nghiệm, những thất bại mới biết rõ ta hơn hết.

(Note vì 4h sáng không thể ngủ tiếp. Tiếp tục một ngày với một chương trình không thể nào hứng thú hơn “AMT” )

Sau một thời gian thì đọc lại càng thấm hơn.

Steve Jobs: “I’m pretty sure none of this would have happened if I hadn’t been fired from Apple. It was awful tasting medicine, but I guess the patient needed it. Sometimes life hits you in the head with a brick. Don’t lose faith. I’m convinced that the only thing that kept me going was that I loved what I did. You’ve got to find what you love. And that is as true for your work as it is for your lovers. Your work is going to fill a large part of your life, and the only way to be truly satisfied is to do what you believe is great work. And the only way to do great work is to love what you do. If you haven’t found it yet, keep looking. Don’t settle. As with all matters of the heart, you’ll know when you find it. And, like any great relationship, it just gets better and better as the years roll on. So keep looking until you find it. Don’t settle.”

Image

Hình: Tham gia một chương trình tham quan một nhà máy ở Monte Urano, Italy

Tagged