Monthly Archives: November 2014


I. Chinese language


1. 付 – fu4 (v) pay
2. 收 – shou1 (v) receive
3. 打折 da3zhe2 (vo)to discount
4. 美金 Mei3jin1 (noun) US Dollar
5. 台幣 tai2bi4 (noun)Taiwan Dollar
6. 拿 na2 (v) to take
7. 換 huan4 (v) to exchange
8. 銀行 yin2hang2 (noun) bank
9. 字典 zi4dian3 (noun) dictionary
10. 房租 fang2zu1 (noun) rental cost
11.電費 dian4fei4 (noun) the electricity bill
Making the paragraph: 

II. English Language


Advance grammar: 
1. The present continuous with some state verbs is used to emphasize a situation is temporary or for a period of time around the present.
I’m loving being alone. (Just for the time of being in Taiwan)
The song “Blank Space” of Taylor swift is sounding really good now. (Just for a period of time)
At the moment, I’m liking my new life at all. (Maybe Temporary)
2. Some verbs (find, realise, regret, think, understand) use the present continuous to emphasize that we have recently started to think about something or that we are not sure about something.
I regret that I decide to tell her the truth and I’m regretting my decision not to give her the chance to explain.
We rarely use (Agree, believe, conclude, know, prefer) with the present continuous.
3. Some verbs (apologize, deny, guarantee, promise, suggest) can be used with the present continuous to perform the action:
I’m suggesting her take that class to study Chinese.
4. Modals are often used with performatives to make what we say more tentative or polite
We WOULD advise you to go there on time.
I MUST beg you to keep this a secret.
Making the paragraph: 
I have been living in Taipei for 3 months and I’m loving being alone here. It’s okay to be alone because I’m liking my new life here. Not sure about settling down here but at least Taipei is so good so far compared to Vietnam (I’m not suggesting that Vietnam is a bad country to live). I’m still thinking about what kind of job I will work, I’m also realizing what kind of life I want to live. I believe I’m doing the right things in my life. I would remind you that we just only live once so shouldn’t spend your time to please anyone else but you.
Tagged , ,

The exact thing I think!

As Warren Buffett once said, the greatest investment a young person can make is in their own education, in their own mind. Because money comes and goes. Relationships come and go. But what you learn once stays with you forever.

“The number one goal should be to try to become a better person, partner, parent, friend, colleague etc. — in other words to grow as an individual.”

5 Ways Retailers Trick You Into Spending More Money


Reorganize the store


1. Reorganize the store. Because 90% people are right-handed the store will make you go with the flow to the entire store!

2. Expensive to less expensive:  First, passing to the most expensive stuffs then the less expensive ones. They will make you look through all the stuffs even you just find something on sale to buy.

3. They focus on who you shop for. It means they will display you first the stuffs for those who you are shopping for and then at the end you will see something for your self-interest. And this time, you will feel “I need to reward myself after doing all necessary tasks”

4. Try to match the music as the customer generation. As the research study, when the music doesn’t match, people are spending more shopping time than they actually are and may give people negative shopping experience … less spending.

5. Maximize when people wait to check out. People bounce to have some “impulse buys” like magazine, lips,… That’s why you will see near the cashier, there are a lot of stuffs you might want to buy.

So watch out, guys! Now you will know the tricks and know what to focus to buy, what to be ignored. And for those who will open the store. Hope you guys will learn something to maximize your profit.




Tagged , ,

Thế thôi! Chẳng chút lăn tăn.

Không ai sống dùm cuộc sống cho ai cả. Ai cũng có tính cách riêng, sở thích riêng, cuộc sống riêng và mục tiêu riêng. Ai cũng có những vấn đề của mình và trước tiên cũng phải tự mình giải quyết hết.

Ai cũng có những câu chuyện riêng, quá khứ riêng, trải nghiệm riêng đem đến cho họ cách suy nghĩ và hành động hiện tại.

Mà ..

Nhiều người lại suy nghĩ và áp dụng lối suy nghĩ, quan điểm của mình lên cho người khác. Đôi khi cái phù hợp với mình chứ chắc phù hợp với người khác.

Nên …

Nếu quan tâm, giúp đỡ chuyện người khác thì rất tốt nhưng trước hết cũng biết lo chuyện của mình. Và chuyện giúp đỡ người khác cũng phải biết cách mà giúp đỡ, chứ không phải can thiệp. Trên hết vẫn là dựa vào sự tôn trọng lẫn nhau và ít nhất thì cũng đừng gây tác động xấu đến nhau.

Và …

Dẹp qua việc mong chờ sự tin tưởng của mọi người dành cho mình, bởi vì để được mọi người tin tưởng, thì bạn phải uốn éo cuộc sống mình theo cách mà mọi người họ thích. Nhưng chắc gì đó là cách sống mà bạn muốn sống.

Thế nên …

Cứ tự tập trung mà làm,  phớt lờ đi, hãy chứng tỏ bằng những kết quả mình làm, vui với những gì mình có được.

Thế thôi! Chẳng chút lăn tăn.

Hush, don’t speak
When you spit your venom, keep it shut I hate it
When you hiss and preach
About your new messiah ’cause your theories catch fire

I can’t find your silver lining
I don’t mean to judge
But when you read your speech, it’s tiring
Enough is enough

I’m covering my ears like a kid
When your words mean nothing, I go la la la
I’m turning up the volume when you speak
‘Cause if my heart can’t stop it,
I find a way to block it, I go

“Despite feeling somewhat invincible for the last decade, you really don’t know what’s going to happen and neither does anyone else, no matter how confidently they talk. While this is disturbing to those who cling to permanence or security, it’s truly liberating once you grasp the truth that things are always changing. To finish, there might be times that are really sad. Don’t dull the pain or avoid it. Sorrow is part of everyone’s lifetime and the consequence of an open and passionate heart. Honor that. Above all, be kind to yourself and others, it’s such a brilliant and beautiful ride and keeps on getting better.” (Prue, 38)

Note for my 30s

Okay Okay. I’m 20s (23) now. Not 30s. But it would be great if I know ahead what will I should prepare for my 30s and also what to do right now to maximize my happiness and satisfaction in my life.

1. Spend time with people who add value to their lives.

2. Pursue their loftier aspirations.

3. Don’t obsess about the future.

4. Decide whether they want kids or not.

5. Take care of their health.

6. Establish a financial foundation for the future, start saving for retirement now, not later.

7. Still enjoy themselves.

8. Can’t have everything; Focus on doing a few things really well.

9. Don’t be afraid of taking risks, you can still change

Reference: Business Insider


Note for my 20s


When you are young, your greatest asset is not your talent, not your ideas, not your experience, but your time. Time grants you the opportunity to take big risks and make big mistakes.


Many of the people I was closest to when I left could hardly even be bothered to call me back when I returned. Yet, some of my more casual acquaintances slowly became the closest friends in my life. It’s not that those other people were bad people or bad friends. It’s nobody fault. It’s just life.


I’m firmly convinced that the whole point of goals is 80% to get us off our asses and 20% to hit some arbitrary benchmark. The value in any endeavor almost always comes from the process of failing and trying, not in achieving.


But the truth is, almost nobody has any idea what they’re doing in their 20s, and I’m fairly certain that continues further into adulthood. Everyone is just working off of their current best guess.


I’ve learned to judge people not by who they are, but by what they do. Some of the kindest and most gracious people I’ve met were people who did not have to be kind or gracious to me. Some of the most obnoxious asshats have been people who had no business being obnoxious asshats to me. The world makes all kinds. And you don’t know who you’re dealing with until you spend enough time with a person to see what they do, not what they look like, or where they’re from or what gender they are or whatever.


And this is actually really good news: it means you can get away with a lot of stupid shit and people will forget and forgive you for it. It means that there’s absolutely no reason to not be the person that you want to be. The pain of un-inhibiting yourself will be fleeting and the reward will last a lifetime.


It’s important to sometimes retreat to that the world outside of the Internet and remind oneself: life is simple, people are good, and the chasms that appear to separate us are often just cracks.


We have a propensity to assume things just happen as they are. As outside observers, we tend to only see the result of things and not the arduous process (and all of the failures) that went into producing the result. I think when we’re young, we have this idea that we have to do just this one big thing that is going to completely change the world, top to bottom. We dream so big because we don’t yet realize — we’re too young to realize — that those “one big things” are actually comprised of hundreds and thousands of daily small things that must be silently and unceremoniously maintained over long periods of time with little fanfare. Welcome to life.


Find a way to travel, and when in doubt, talk to people, ask them about themselves, get to know them. There’s little to no downside and huge, major upsides, especially when you’re still young and impressionable.


Chances are your parents screwed some things up during your childhood. Pretty much all of them do (as my mom always likes to say, “Kids aren’t born with instruction manuals.”) And chances are, you will start to notice all of these screw-ups while you are in your 20s. Growing up and maturing to the extent that one can recognize this is always a painful process. It can kick up a lot of bitterness and regret.

But perhaps the first duty of adulthood — true adulthood, not just taxed adulthood — is the acknowledgment, acceptance, and (perhaps) forgiveness of one’s parent’s flaws. They’re people too. They’re doing their best, even though they don’t always know what the best is.

Full article:


Chuyến đi Yushan: Ngày thứ 4 – Bình yên hồ Nhật Nguyệt

Thế là kế hoạch đi từ làng Dongpu(東埔溫泉)tới Dingkang(頂崁)sau đó (hy vọng) đón được xe tới Hồ Nhật Nguyệt (日月潭)

Okay. Tranh thủ ăn trưa rồi sau đó cũng bắt được xe đi Dingkang. Vừa lên xe thì bắt gặp lại chú tài xế hôm qua chở mình. Chú hỏi mình hôm qua ngủ ở đâu (không phải chỗ chú chỉ), tại sao không đi chuyến xe đi thẳng (mình về trễ). Cảm thấy chú có vẻ không vui và mình cũng cảm thấy ngại nhưng biết làm sao đây. Ít ra cũng hỏi thăm nói chuyện chút. Quá mệt và chóng mặt, mình ngủ quên đi. May chú nhắc tới nơi nên không bị tới trạm cuối haha.

Tới ngay ngã ba, … Thấy xung quanh chỉ mỗi mình mình đứng đợi xe. Cũng chăng biết có xe giờ này lúc xế chiều không. Kiểm tra lại bản đồ Google Maps coi đúng hướng không, đúng trạm không, xem bản đồ xe bus giờ còn chuyến không, hỏi thêm một chú bên đường coi có xe không. Cảm giác hơi mệt nên có lúc nghĩ hay về luôn taipei, trở về với cái giường êm ái, với hàng quán ăn xung quanh, cửa hàng 7Eleven với hàng tá đồ sát gần nhà. Thôi gáng đi xem Hồ nhật nguyệt vì không biết mình sau này có cơ hội, có thời gian đi không. Suy nghĩ một hồi thấy có xe buýt với chứ 日月潭 (hồ nhật nguyệt)。Đang ngồi bật dậy chạy ra ngoắt ngoắt. Vừa lên xe là thả cái balo nặng qua ghế bên cạnh rồi thở phào nhẹ nhõm. Ngồi trên xe bữa giờ mới thấy đúng là Đài Loan là một nước toàn đồi núi. Ngay cả Taipei, chỉ cần ngồi tàu metro có thể thấy khá nhiều trạm được đặt tên núi gần đấy như XiangShan, ZhongShan, YuanShan. Shan(山) có nghĩa là núi.
Bác tài xế nhắc mọi người đã tới trạm XiangShan, mình ngỡ ngàng XiangShan là núi ở Taipei mình hay chạy bộ và đi lên núi này. Ở đây cũng có núi XiangShan à. Thì ra đó chỉ là tên gọi của một tòa nhà tham quan để ngắm hồ Nhật Nguyệt. Bây giờ bắt đầu thấy hồ Nhật Nguyệt. Nước hồ trong và xanh lục đến kinh ngạt. Thấy vài người đang đạp xe đạp trên làn đường dành riêng cho xe đạp quanh hồ. Mình bắt đầu thấy phấn khích với cảnh hồ đẹp thế.
Đến trạm cuối cùng, mình xuống xe, sắp xếp lại đồ đạc. Vấn đề bây giờ là không biết ở đâu đây. Ở đây thì rất nhiều khách sạn, nhà nghỉ rồi nhưng nghe toàn rất mắc, trung bình cũng 2000-3000 NDT tương đương với khoảng 1 triệu trở lên. Đang khát nước và mệt nên cần tìm chỗ nào uống nước và ngồi xuống để tìm thông tin chỗ ở trên mạng. Lúc này mới nhìn xung quanh xem, cảm giác từ Yushan xuống đây cứ như người từ đảo về đất liền. Cửa hàng tiện lợi 7eleven, Family Mart, MosBurger, Mcdonald, Starbucks bao quanh… Phóng thẳng tới quán Starbucks gần đó với góc nhìn ra hồ. Mình kêu ngay một ly Green Tea Cream, ngay giờ khuyến mãi còn cho thêm một ly. Uống xong muốn tiểu đường …

Thư giãn cảnh với hai cái ly Green Tea Cream.. Muốn Scream thật :))

Trong lúc uống, cũng tìm ra được hai, ba chỗ ở giá vừa phải. Kĩ lưỡng xem đánh giá chỗ ở thì loại đi hai chỗ. Cuối cùng còn mỗi một chỗ có vẻ được. Xách ba lô đi bộ tới gần đó, cảm giác có vẻ hơi mắc nhưng cũng bước vào xem sao. Gặp cô tiếp tân rất nhiệt tình cho mình hai sự lựa chọn với giá rẻ vì là ngày trong tuần. Ngày trong tuần luôn rẻ hơn ngày cuối tuần, luôn bớt đông đúc mọi người ạ. Nên trước giờ, mình hầu hết đi vào các ngày trong tuần để bớt tốn kém và ít người hơn. Sau này đi làm có tiền thì đi cuối tuần không sao.
Chọn căn phòng cao nhất. Chỉ mỗi mình với cái ban công.
Sắp xếp lại đồ đạc, tắm rửa xong thật cực kì thoải mái không thể nói. Một ngày leo núi Yushan cực kì mệt nhọc, ngày tiếp theo cũng mệt không kém khi phải đi 5 tiếng đồng hồ xem thác, rồi đợi, đón xe buýt. Bây giờ ngày cuối cùng, thật cực kì nhẹ nhõm khi Hồ Nhật Nguyệt, mình không cần phải leo núi cực và nguy hiểm, ngắm cảnh đẹp và ăn uống, thư giãn… thế thôi…
Cũng qua 7h rồi, theo đề nghị trên mạng, mình tới một chỗ ăn tô mì bò đặc trưng của Đài Loan, cảm giác thật sung sướng sau ba ngày ăn đồ gì đâu bây giờ được ăn tô mì nóng hổi với thịt bò mềm. Ở hồ Nhật Nguyệt, chập tối người ta chỉ ăn tối rồi ngủ sớm để sáng hôm sau dậy sớm có thể đạp xe đạp quanh hồ, ngắm bình minh…
Đi tham quan một số cửa hàng

Đi tham quan một số cửa hàng


Mấy ngày nay không cập nhật thông tin bạn bè, tin tức, nên sau một hồi dạo vòng quanh hồ, tham quan một số cửa hàng bán đồ thì mình cũng về nhà, nhắn tin, gửi một số hình cho bạn bè thân thiết, rồi cũng tranh thủ liệt kê chỗ nên đi, cái nào nên ăn thử…
Khá mệt cho một chặng đường, ngủ sâu trong đống chăn cuộn quanh mình.
Sáng sớm khoảng 7h mình lại dậy, nhìn cái ba lô to tướng mà mình nhẹ nhõm, chia tay cho em nó ở nhà. Đi xuống ăn sáng với bữa ăn thật thanh tao theo kiểu phương tây khiến mình mỉm cười mãn nguyện vì hai ngày trước đó thì bữa ăn bánh mì, bữa ăn cháo hix.

Bữa hát theo kiểu Phương Tây

Nhanh chóng mua vé đi tàu, rồi nhanh chóng ra trạm tàu. Nếu mà lơ ngơ không hỏi kĩ càng thì mình đã bị lỡ chuyến tàu đầu tiên. Hôm nay là ngày thứ sáu nhưng cũng đông đúc lắm. Nghe nói người Trung Quốc tới đây rất nhiều. Mình cũng không thể phân biệt hiện giờ qua ngoại hình và giọng nói ai là người Đài Loan, ai là người Trung Quốc.
Chọn một góc đứng sát đuôi tàu quan sát cảnh hồ, công nhận nước trong và rất sạch. Phải khâm phục chính phủ Đài Loan quản lý và phát triển du lịch rất khoa học, vừa biết giữ vẻ đẹp tự nhiên nhưng cũng biết xây dựng, phát triển sao cho khoa học. Xe buýt thường xuyên chạy qua các điểm tham quan, nhiều gói du lịch để mọi người chọ, quanh hồ có riêng đường dành cho xe đạp, và mọi người có thể mượn xe đạp miễn phí trong 1 tiếng rưỡi hoặc thuê luôn xe đạp trong ngày.
Một số tàu đậu quanh hồ

Một số tàu đậu quanh hồ

Tới trạm đầu tiên là điểm tham quan chùa Huyền Trang (Tam Tạng), nơi đây nhiều người thích chụp hình với khung cảnh của hồ Nhật Nguyệt và cũng ăn thử trứng hấp thuốc đặc trưng ở đây. Ở trạm này, có hai chùa, một chùa nhỏ phía dưới và một chùa lớn phía trên. Mọi người ai cũng có vẻ không muốn đi lên núi nên đa số đông đúc tập trung ở dưới.
Mội người xếp hàng chụp hình

Mội người xếp hàng chụp hình

Mình thì thấy chùa dưới không gì đặc biệt lắm và cũng không thích đông người thế này. Nên cũng đi lên chùa trên núi coi có gì không. Thật sự xứng đáng cho nửa tiếng đi lên núi, khung cảnh trên này nhìn đẹp hơn rất nhiều, vắng vẻ người, đặc biệt là ngôi chùa Huyền Trang này thật sự đáng để tham quan với những thông tin về Đường Tam Tạng Huyền Trang, bạn cũng có thể xem viên ngọc cốt được đặt trên tầng ba. Không gian chùa yên  tĩnh trong tiếng tụng kinh, tiếng nhạc làm mình cảm thấy bình yên và nhẹ nhõm trong cuộc sống. Bắt chuyện với một cô trong chùa, cô chia sẻ chút về cách sống của con người. “Chúng ta đều có hạt giống xấu và hạt giống tốt trong con người mình. Chúng ta không thể can thiệp quá khứ nhưng hiện tại, chúng ta có thể không tưới nước nữa cho những hạt giống xấu, đừng để nó phát triển”. Mình cảm thấy rất cảm ơn thời gian hồi cấp 2, mỗi cuối tuần, mình hay đi chùa sinh hoạt, được học về đức Phật, đặc biệt quan trọng là sự nhận thức cách sống, cách cư xử như thế nào, biết nhận ra điều gì nên làm và điều gì không nên làm, cái gì là sân si, cám dỗ để tránh vướng phải. Thời gian đó xây dựng cho mình sự tự giác và nhận thức trong cuộc sống và đã thay đổi mình ngay sau đó đến lúc này. Nếu không có thời gian đó, không tiếp xúc với Phật Giáo, có lẽ bây giờ mình không có ý chí, sự tiến thủ, tinh thân vững chãi và thái độ sống tích cực như hiện nay.

Chùa Huyền Trang với bản đồ thỉnh kinh


Biểu tượng của chùa


Còn nhiều điểm tham quan nhưng mình biết chắc mình sẽ lại quay lại Hồ Nhật Nguyệt sau này nên mình không muốn sự vội vàng làm đánh mất sự tận hưởng vẻ đẹp ở đây. Dành 2 tiếng ở chùa xong, mình đi xuống dưới để đón tàu qua làng Ita Thao. Tới nơi, mình gặp cậu bạn địa phương mới quen. Với thái độ nhiệt tình, cậu giới thiệu sơ qua về Hồ Nhật Nguyệt.
Bạn có thể tắm ở đây. Dĩ nhiên hiện tại nước lạnh nên không ai tắm. Nhưng mỗi năm có lễ hội bơi từ đầu bên kia đến làng Ita Thao, chiều dài khoảng 3km. Cậu hỏi mình có muốn tham gia không? Mình bật cười là mình không thể bơi xa thế được cho dù là có cứu hộ. Mình không muốn bị cá rỉa bộ phận nào trên người cả. Haha. Cậu dẫn mình đi uống trà sữa đặc trưng ở đây, ăn kem rồi ăn các món địa phương ở đây.
Ở đây, có một khu mà bạn phải đi cáp treo để lên khu đó. Khu này là chỗ bạn có thể tham quan làng dân tộc, xem các chương trình biểu diễn, thủ công mỹ nghệ, mua các đồ lưu niệm, ngoài ra có một khu vui chơi giải trí như Đầm Sen Việt Nam.
Mình chẳng có thời gian và cũng không có nhiều tiền để đi xem, đi chơi các điểm đó. Nên để lần sau vậy.
Thời gian cũng chẳng cần nhiều, chiều mình phải về lại Đài Trung để về lại Đài Bắc. Rất may mắn là cậu bạn địa phương này 4h chiều cậu lên Đài Trung đánh cầu lông với bạn bè. Nên mình xin được quá giang bạn, đỡ phải tốn tiền, mệt mỏi ngồi trên xe buýt.
Cậu đề nghị mình đi xem chùa Wenhu (文虎)cũng rất đặc trưng ở đây. Thế là mình tranh thủ đón tàu về lại khách sạn, lấy đồ, không quên chợp mắt một tí theo thói quen ngủ trưa. Sau đấy, cũng tranh thủ đi mua thiệp postcard làm kỉ niệm. Cậu bạn tới nơi chở mình tới chùa cũng không xa lắm.
Chùa này cũng rất lớn và đặc biệt tuy nhiên thiên về đạo Tào và Khổng Tử hơn. Từ hồi mình đến Đài Loan, mình đã xem rất nhiều chùa rồi nên chùa Wenhu mình chủ yếu ấn tượng bởi độ lớn của chùa, và một số cách trang trí hơi lạ, đặc trưng. Chùa này được rất nhiều người tham gia hỗ trợ xây dựng. Trên tấm biển khắc ghi tên những người đóng góp. Mình cũng tìm ra được tên của vài người Việt Nam, Việt Kiều.

Chùa Wenhu



Cổng chùa nhìn ra mặt hồ

Chụp với cổng sau

Chụp với cổng sau


Sau đấy thì sẵn sàng xuất phát về lại Đài Trung. Cậu bạn nhiệt tình lái xe hơi chở mình đi đường địa phương tới Puli để mình có thể tham quan thêm một điểm khá phổ biến với rất nhiều người tới để mua kem, mua socola. Mình chơi ăn thử kem ở đây, thật sự rất ngon nhé. Socola cũng ham hố mua một hộp. Hơi đắt tiền nhưng lại không thật sự ngon đến nỗi khen tứa lung tung. Haha.

Kem thì ngon đấy

Trên đường đi, còn được ngắm cảnh xung quanh, càng công nhận Đài Loan là một nước đa phần là rừng núi. Bởi thế nên không khí ở đây cũng trong lành. May mắn là đi với cậu này, ngồi xe thoải mái, nghe mấy bài tiếng Anh quen thuộc, tán gẫu lung tung về cuộc sống. Cậu còn ghé quán trà sữa nổi tiếng ở Đài Trung khi biết mình thích uống Trà Sữa. Rồi sau đó mới chở mình ra trạm tàu cao tốc về Taipei.
Về tới Taipei cũng chỉ 7h tối, với hộp socola mới mua, mình ghé quán ăn quen thuộc và mời mọi người ăn thử, họ cũng mời mình ăn nho.
Về tới nhà, nhìn lại căn phòng nhỏ nhưng quen thuộc, ấm áp. Mình thả cái ba lô nặng trịch được đèo bồng trên lưng mấy ngày trời rồi thả mình lên giường êm ái. Hòa với cảm giác thoải mái, đó là cảm giác mãn nguyệt khi đã chinh phục được núi Yushan, đi tham quan làng Dongpu, thác nước Yunlong và hồ Nhật Nguyệt, đó là cảm giác hài lòng về bản thân khi đã lên kế hoạch chu đáo, gan dạ thực hiện và đã thành công!
Kết thúc chuyến đi với những bức hình đẹp, những trải nghiệm, câu chuyện khó quên về khó khăn, về tình người. Và tôi biết, mình đang có khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời mình.
Tagged , , , , ,

Chuyến đi Yushan: Ngày thứ ba – Ở làng nước nóng Dongpu xem thác nước

Sau khi leo núi xuống, mình bị trễ giờ xe buýt chuyến cuối cùng. Người ta kêu có gì ngủ lại qua đêm rồi mai đón xe. Mình thì khăng khăng là không thể vì mình không muốn phí thời gian, tiền bạc ở đây. Mình cũng ngại ở lại nhà trọ kia vì thực sự không thoái mái. Khu vườn quốc gia Yushan này chủ yếu là leo núi chứ không còn tham quan gì nữa.

Thế là mình dọn dẹp nhanh đồ đạc, quyết tâm quá giang cho bằng được xe để đi xuống làng nước nóng Dongpu như theo kế hoạch định sẵn.

Rất may là đường đi về phía Bắc đều ghé ngang điểm vào làng suối nước nóng Dongpu cả. Nên mình chỉ canh xem có xe nào hướng về phía đó là cố gắng năn nỉ thuyết phục. Với suy nghĩ bản thân là người nước ngoài, tiếng Hoa cũng tạm giao tiếp để hiểu, trông có vẻ du lịch, ngoại hình cũng ổn ổn, mặt hiền lành (haha) nên chắc sẽ xin được thôi. Và đúng là đợi một tí, thì thấy ba cậu thanh niên đi xe ô tô. Mình tiếp cận và hỏi một cậu đang đi về hướng Bắc hay Nam. May mắn thay là cậu đi về Taipei, là hướng phía bắc nên mình giải thích hiện giờ không có xe buýt, đường đi Dongpu cũng cùng đường, mong có thể cho quá giang. Ba cậu cũng nhanh chóng cho mình quá giang xe. Xe Mẹc đàng hoàng nhá. haha


Cậu này lái xe nhanh kinh

Lúc đó thật sự là thở phào nhẹ nhõm vì không phải ở lại 20 tiếng đồng hồ ở khu rừng núi lạnh và không có chuyện gì làm. Tán gấu với ba cậu này thì thấy ba cậu đang xin nghỉ phép đi leo núi trong hai ngày. Họ cũng ngạc nhiên và nói mình cũng gan khi đi một mình trong hai ngày.

Đường rừng núi nên ngoằn nghèo, đường cũng hai chiều, sương mù lại dày đặc, mắt mình cũng căng lên nhìn không rõ mà cậu lái xe thì phóng như phim Fast and Furious. Mình cũng hú tim mấy lần. Có khi mình không bị gì trong lúc leo núi mà chỉ vì xin hóa giang xe ba cậu mà lao xuống vực 😦 Lúc đó chóng mặt chỉ cố gắng ngủ cho hết 1 tiếng đi xe để tới làng suối nước nóng.

Mình ngày nhỏ đã có bệnh say xe. Không biết là do di truyền từ mẹ hay là do hay đi chung xe với mẹ, thấy mẹ bị say xe mà mình hay bị theo. Bây giờ xe lái ngoằn nghèo, lạng qua lạng lại, thật sự là chứng bệnh say xe tái phát … Vừa xuống xe Mẹc của ba cậu. Cám ơn nhiệt tình, vẫy tay chào ba bạn xong. Là mình quăng ngay balo bên vỉa hè rồi nôn. Mà hai ngày cũng ko ăn uống gì nhiều nên chẳng nôn được gì.

Làng Dongpu ở một đường khác. Cũng chẳng tâm trạng để ăn gì, chỉ muốn tới làng rồi có một chỗ ngủ thoải mái, sạch sẽ trước đã. Hỏi thăm người dân có xe buýt không? Nghe theo lời, mình ngồi đợi ở một góc đường. Tranh thủ nhắn tin cho một số bạn để báo cho các bạn an tâm là mình leo núi xong rồi.

Chuyến xe buýt cuối cùng lúc 6h15 cũng tới, chỉ mỗi mình với bác tài xế. Ngồi bắt chuyện với bác tài xế. Đi xe chỉ có 27 Nhân dân tệ mà bác tài xế gọi điện hai ba cuộc cho mình để chỉ mình chỗ nào ngủ rẻ, có suối nước nóng, mai đi hồ Nhật Nguyệt thì đón xe nào, mấy giờ. Thật sự là cảm tình dành cho người Đài Loan mỗi lúc một lớn hơn.


Bác đang trợ giúp ghi cho mình một số thông tin

Tới làng, theo chỉ dẫn của cô hướng dẫn ở khu quốc gia Yushan hôm qua, thì mình gáng tìm tới chỗ ngủ được giới thiệu, hy vọng là được chỗ ngủ sạch sẽ, thoải mái và giá rẻ. Cuối cùng cũng tới khu nhà mà trung tâm là nhà thờ Thiên chúa giáo, đa số là người trung niên, cao tuổi và các cháu bé. Mình đợi một thời gian dưới sự dòm ngó của nhiều người rồi cũng được một bác gái dẫn lên xem chỗ ngủ. Thật sự là mình không muốn ngủ chỗ mắc tiền vì chi phí mình có không cho phép nhưng mình cũng không thể ngủ ở một chỗ không sạch sẽ, có vấn đề vệ sinh. Khi nhìn thấy căn phòng cũng khá sạch sẽ nhưng chăn mền làm mình cảm thấy không được vệ sinh, nước nhà vệ sinh hình như hơi vàng, lại ngủ chung kiểu kí túc xá với vài người nên cuối cùng mình kêu sẽ suy nghĩ. Mình sẽ đi xem thử những chỗ khác coi như thế nào.

Mình ngại ngùng chào tạm biệt hai bác. Rồi vác ba lô  trên lưng đi tìm, hỏi giá những chỗ xung quanh. Đúng là mắc hơn gấp 3,4 lần nhưng mình muốn sau hai ngày mệt nhọc thì được yên tĩnh một mình trong căn phòng sạch sẽ, tắm suối nước nóng. Cuối cùng cũng trả giá một chỗ nhìn ổn rồi cầm chìa khóa lên phòng. Phòng cũng ổn nhưng lại xuống xin chuyển phòng vì ống trong buồng tắm bị hư… Hix.

Tắm rửa, gột sạch tất cả bụi bẩn xong thì hoan hỉ đi ăn tối lại phát hiện ra là giờ đó, không còn chỗ nào mở cửa nữa. Xui tập tiếp theo. Nên đành ăn đỡ mực và gà chiên nhưng chất lượng thì rất tệ, ăn thêm vài trái hồng rồi đi dạo quanh làng xem sao. Đang vừa đi vừa nói chuyện facetime với cô bạn Phương thì gặp một nhóm người trong đêm đang làm gì đấy. Lại gần thì thấy có hai hình nộm người lớn, cả đám đứng xung quanh cứ. “Hư…. hư… hư… ” Làm mình nổi da gà, bỏ về khách sạn ngủ luôn để mai đi thác nước…

Sáng hôm sau, thức dậy bởi tiếng chuông báo thức, nhanh chóng thu dọn đồ đac, gửi lại cái ba lô bự ở quầy tiếp tân. Mình ăn sáng lẹ rồi cấm mỗi cái cây gậy bắt đầu đi. Mục tiêu là sẽ đi Thác nước cầu vồng (彩虹) và thác nước YunLong (雲龍).

Với sự trợ giúp của Google Maps và hỏi đường người dân, thì sau khoảng 40 phút đi thì mình tới thấy câu cầu sơn màu đỏ rất đẹp. Đây là cầu treo cầu vồng (彩虹吊橋). Trông bức ảnh cũng đẹp chứ nhỉ.


Cầu treo cầu vồng (彩虹吊橋)

Khi qua cầu, mình thấy có thác nước nhỏ chỉ cao 2 mét. Mình hơi thất vọng vì không giống như mình tưởng tượng. Ai ngờ đi lên nữa thì mới thấy thật sự thác nước Cầu Vồng. Thật sự là nhìn rất đẹp, cảm giác yên tĩnh nhìn nước chảy từ thác cao xuống rất bình yên. Mình thấy có một cổng nhỏ dẫn vế phía chân thác nhưng bị chặn lại, nhìn ra mới biết là do đá trên núi rơi xuống làm bể sàn. Rất nguy hiểm nên đóng cổng không cho ai vào. Thế nhưng … mình xin phá luật một tí để vào chụp rồi ra. Nhảy vọt qua phía bên cổng, đi vào. Thật sự nhìn càng gần càng đẹp, đặc biệt là có thế thấy hồ nước nhỏ dưới chân thác.


Thác nước cầu vồng (彩虹)


Vì thời gian không nhiều, mình phải dành thời gian 3 tiếng tiếp theo để đi cho bằng được thác nước Yunlong, nhanh chóng quay trở lại làng, rồi tiếp tục hỏi 1 anh địa phương. Với bài học tiếng Hoa mới nhất, thì mình cũng hiểu được kha khá anh nói đi hướng nào.

Mình cũng theo chỉ dẫn anh đi ra đường lớn. Đúng là đi một đoạn thấy ghi đường đi rừng lên thác Yunlong. Vừa vào đọc mấy cái thông báo mà thấy ngại thật “Cẩn thận rắn độc”, nào là “Cẩn thận ong chích”..

Đi tới một đoạn trong rừng thì cũng ra tới chỗ thoáng hơn… Đó là một bên là núi, một bên là … vực.

Cũng khá nguy hiểm nhưng so với núi Yushan thì cũng không là gì. Mình đã trải qua nên thấy cùng bình thường, chỉ cần cẩn thận thôi. Trên đường đi cũng ngắm và chụp cảnh nhiều. Trên đoạn đi có một khúc mình gặp được một đoàn các bác trung, cao niên. Đường đã nhỏ rồi, các bác hàng dài nữa chứ. Mình muốn đi nhanh nhưng các bác không đi nhanh được. Thế là mình cứ xin phép từng người để đi qua. Nhiều lúc sợ đụng người các bác, mình cứ phóng bay qua trên con đường hẹp đó. Lỡ mà đất lở là không có cám mà ăn… Các bác cũng sợ, nhắc mình cẩn thận.


Đoàn các cô chú


Đi cũng 1 tiếng đồng hồ rồi, mình ngỡ ngàng nhìn từ xa thấy ngọn thác… Mà trời ạ, sao mà nó ở xa và nhỏ thế, làm sao mình có thể xuống vực mà tiếp cận được. Mà sao nó không hoành tráng giống trong hình xem trên mạng như thế nào nhỉ. Hix.


Một sự thất vọng nhẹ khi tưởng là thác nước Yunlong


Thế là định chụp vài tấm rồi quay lại đấy chứ, nhưng mà thôi thấy xa xa có cái cầu treo. Thôi, lỡ tới, thì qua đó chụp từ trên cao xuống cũng được. Đi được một đoạn, thấy thác nước khác nhỏ xíu kế bên, đi tiếp nữa. Wow, trời ơi sao có thác này đẹp thế. Chắc là thác nước Yun Long rồi.


Nhánh đầu của thác nước YunLong


Mình định ngừng leo vào xem. Nhưng thấy thôi, từ từ qua bên cây cầu dây xem đã rồi quay lại đây nghỉ, ngắm thác. Đi qua cây cầu nghe tiếng thác đổ ầm ầm. Ngoái lại mới thấy… Má ơi, sao mà …. có thác nước nào đẹp quá….. Thì ra đây chính là thác nước Yunlong mà mình từng thấy trên mạng Internet.



Hình nhỏ vậy chứ, nếu để ý trên đầu dòng nước chính là cây cầu bắc ngang qua. Người thì nhỏ xíu nhưng thác thì to, dài và đẹp thế đó. Mình đã hú to lên một tiếng thật to vì quá thích, cũng như để cho các bác đi đằng sau biết rằng bên này có thác rất đẹp.

Thác nước quá đẹp đến nỗi làm mình hết pin điện thoại chỉ vì chụp thác, quay phim và cả tự sướng với thác. haha. Ngồi lâu ngắm thác, thì một số bác tới. Các bác dừng lại ăn trưa, mình và vài bác nói chuyện hỏi thăm. Vài bác cho mình bánh ăn. hehe.

Sau đó mình quay lại nhánh đầu phía trên của thác (phía cây cầu mình mô tả phía trên).


Tự sướng với thác này.

Phấn khích đến nỗi, cởi áo, định cởi đồ xuống tắm luôn đấy. Mà rờ nước mới thấy nước lạnh quá. Mà mình lại chẳng mang balo, chẳng mang theo đồ thay, khăn lau. Nên đành ngậm ngùi ngắm thác rồi chụp vài tấm kỉ niệm đem về.

Bởi vì muốn tranh thủ về đúng 12h40 để có thể kịp chuyến xe lên hồ Nhật Nguyệt nên mình cố gắng … chạy trên đường đi hoặc bước thật nhanh để về kịp giờ. Đôi lúc vì nhanh mà vấp mấy cục đá nhỏ, xem nghiêng mình xuống phía vực, rợn cả da gà. Đi tới một đoạn, gặp đoàn các bác trung, cao niên đang dừng lại ăn trưa. Mình theo phép, dừng lại chào các cô bác, nói chuyện dăm câu với vài cô nhiệt tình. Ngại lắm cơ, cô chú cho mình trái quýt, rồi bánh trái, nước. Mình rất ngại nhưng từ chối không được. Có bác còn đưa hợp cơm trưa ăn nhưng mình lịch sự từ chối vì mình nếu ăn no cũng khó đi nhanh. Thời gian không có nhiều nên mình cũng cố gắng nói chuyện một hồi rồi xin phép đi. Cũng nhắc các cô cố gắng đi tiếp vì còn một đoạn ngắn là tới thác nước Yunlong rồi vì một số cô chú cảm thấy mỏi chân không muốn đi nữa.


Bánh nước được cho 😀


Sau hai ngày đi núi, thật sự là chân thấm kinh. Đi lên thì mỏi chân, đi xuống dốc thì lại ê mấy đầu ngón chân. Đôi khi đi xuống mà mình phải xoay người lại đi thụt lùi để khỏi đau bàn chân. Cuối cùng tới khách sạn thì cũng hơn 1h rồi. Hỏi thăm thì khoảng 4h40 chiều mới có xe đi thẳng tới hồ Nhật Nguyệt. Mình không muốn phí thời gian nên chọn cách đi hai chuyến xe. Mặc dù không chắc lúc đổi xe buýt, có xe để đổi không nữa.




Xem tiếp

Chuyến đi Yushan:

Quá trình chuẩn bị

Ngày 1: Di chuyển đến núi Yushan

Ngày 2: Một mình chinh phục đỉnh núi Yushan trong một ngày

Ngày 3: Đi xem thác nước ở làng nước nóng Dongpu

Ngày 4: Bình yên ở hồ Nhật Nguyệt 

Tagged , , , , , ,

Chuyến đi Yushan: Ngày thứ hai – Một mình chinh phục đỉnh núi Yushan trong một ngày

Chuông hẹn giờ của điện thoại đổ lên đúng 2h30 sáng ngày 19/11/2014, mình bật dậy trong tư thế tỉnh không thể tỉnh hơn mặc dù chỉ ngủ trơn tru trong khoảng 3 tiếng đồng hồ. Nhìn sang giường đối diện đã thấy hai cậu sẵn sàng đi rồi. Thế mà hôm qua nói sẽ đi chung với mình lúc 3h. Một cậu nói mình là giờ họ bắt đầu đi, mình cũng bất ngờ và pó tay. Chưa mặc đồ, chưa đánh răng rửa mặt, ăn sáng, sửa soạn gì nữa mà… Mình cũng hiểu ngầm là họ không muốn đi chung, mình cũng tâm lý lì, mình cũng muốn thử thách đi một mình, mình cũng không thoải mái nếu họ không thoải mái.
Sửa soạn đồ, ăn sáng với tô mì nóng lẹ, một mớ đồ linh tinh làm mình cũng lúng túng. Cuối cùng cũng xong, chính thức 3.15 sáng xuất phát. Nhìn ngoài trời, tối mịt, như

ng chẳng tí lo, chỉ thấy hào hứng vì làm một chuyện khá thử thách mà trước giờ mình chưa từng làm. Trước khi đi, cũng viếng lạy bồ tát quan âm, mong bồ tát phù hộ con đi đường an toàn, không gặp rắn, gấu hay chuyện không lành. hehe

Theo lời của một chú, thì nhiệt độ tối là 4 độ. Đứng im thì lạnh chứ vì mình từng leo fansipan, đỉnh núi cao nhất ở Việt Nam nên mình biết nếu vác đồ, đi một hồi sẽ thấy nóng người, không sợ lạnh. Đúng là đi một hôi không còn thấy lạnh nhiều nữa, nhưng bắt đầu sự cố, đèn pin trên đầu bị rớt dây ra, đồ đệm gối không thoải mái, khăn len choàng cổ quá vướng víu. Phải dừng lại mấy lần để điều chỉnh, thêm bớt cho việc di chuyển thoải mái. Cuối cùng, cũng cảm thấy nhẹ nhàng, thuận tiện di chuyển.
Trong đêm, không có gì ngoài bóng đêm, thỉnh thoảng nghe tiếng sột soạt trong rừng của lá, của con gì đấy mà chẳng biết, nhìn lên bầu trời đầy sao, một bầu trời nhiều sao nhất mà mình từng thấy, mình chỉ lưu lại bằng mắt vì điện thoại mình không chụp được.
Sau 1 tiếng đồng hồ thì cuối cùng cũng tới được điểm Trailhead, đó là điểm bắt đầu của cuộc leo lên đỉnh núi Yushan. Sửa soạn lại chút đồ, nghỉ vài phút rồi lại bắt đầu leo.

Mặt bơ bơ buồn ngủ 😦

Bây giờ mới thực sự là thách thức và phần nào lo lắng. Vì đường đi bắt đầu dốc hơn, và đặt biệt là đường hẹp, một bên là vách núi, bên kia là vực sâu, chỉ cần lơ đãng trong đêm, hay vấp cục đá, bước hai ba bước chệch hướng là coi như mất tích giữa đêm khuya trong vực thẳm.

Đường tối ôm và “hơi” hẹp chút. Bên là vách núi, bên là vực

Ban đầu cũng hơi rợn tí nhưng rồi cứ bước từ từ chú ý cẩn thận. Bên tai là nghe những bản nhạc phát ra từ máy nghe nhạc, đó là những bản nhạc cho mình động lực trước giờ mình hay nghe, những bài nhạc trong lúc thi vào đại học, những lúc mình cảm thấy buồn vì bị mất mát, bị thua cuộc, bị mất niềm tin, động lực. Đôi lúc sởn da gà vì lạnh, vì khung cảnh tuyệt vời ban đêm khi nhìn ra xa là những ngọn núi, vài đám mây vẫn còn lởn quởn, trên trời cao toàn là sao. Tai lại nghe đúng bài A sky full of stars (một bầu trời tràn ngập sao) của Coldplay.
Chân cứ bước đi từng bước vững chắc, thỉnh thoảng vấp cục đá làm thót tim, rồi cứ trải qua từng mốc đánh dấu 500m, trải qua một, hai trạm nghỉ. Không thể nghỉ lại lâu vì lúc đó người không vận động, sẽ thấy lạnh dần và thấm mệt hơn. Bắt đầu thấy một ánh đèn lập lòe phía trước, gáng đi nhanh hơn để xem có phải là hai cậu đã xuất phát trước không. Nhưng không phải, mà là một người anh khác. Và anh này chính là người đã chụp giúp mình vài tấm trên đường đi.
Tới được trạm 3100m, cho phép bản thân nghỉ lâu hơn, uống nước nghỉ mệt, dù mệt nhưng vẫn gáng ăn thêm tí sandwich, người cảm thấy không muốn ăn nhưng phải ăn để lấy sức, ở đây có hẳn cả nhà vệ sinh nhé, nhưng mà khá là mùi. Hix. Ngắm cảnh thiên nhiên trong lúc mặt trời mọc rồi lại vác balo, mang đồ tiếp tục đi.
Cái tội ngồi nghỉ khoảng 10-15 phút, nên người ra tí mồ hôi, tay lạnh ngắt, đầu cũng cảm thấy lạnh, nhức và chóng mặt. Từng bước đi lúc này của mình cũng chểnh choảng hơn tí. Người cũng cảm thấy chóng mặt. Theo mình nghiên cứu trước và đọc được trên mạng cũng như thông tin ở trạm 3100. Từ 3000m trở nên, sẽ xuất hiện những triệu chứng do độ cao, áp suất và nhiệt độ, khí O2 sẽ loãng dần đi, hít thở sẽ khó khăn hơn trong lúc di chuyển, triệu chứng thì tùy từng người, có người chóng mặt, nhức đầu, ói, sốt, cảm, … Mình chỉ hy vọng là do lạnh, mệt và thiếu ngủ nên thấy chút chóng mặt thôi. Vẫn cố gắng tỉnh táo và bước đi cẩn thận. Nhưng đoạn này mình không còn sung như lúc đầu và bước chậm hơn. Nghỉ chân nhiều hơn. Mỗi lần nhìn thấy cột mốc đánh dấu là đã đi được 500m là mình lại mừng và hy vọng đến được trạm nghỉ Paiyun.
Nhiều lúc thở dốc hồng hộc, tay và đầu lạnh khó chịu, nhưng không thể làm gì được. Cứ nhủ bản thân, bước đi sẽ tới thôi, sẽ tới thôi… Cuối cùng cũng thấy ngôi nhà Paiyun. Tới được nơi, ngồi ngay lên ghế, quăng cái balo, cây gạch sang một bên, tìm cách vào trong nhà ngồi cho đỡ lạnh. Một anh làm việc ở đó nói nhiệt độ hiện tại ở đây là -2 độ, còn trên đỉnh núi là -5 độ. Mình chỉ muốn bật tiếng: Mẹ ơi! Đây là nhiệt độ lạnh nhất con từng trải qua đấy.

Đồ trùm cỡ này mà còn run đấy


Một góc thiên nhiên

Nước mình đem theo để trong balo cũng lạnh ngắt, anh kêu có sữa ấm có thể uống. Mình cũng xin đổ chút vào bình nước. Ba lô của mình quá nặng vì mang theo nhiều đồ phòng ngừa nhiều trường hợp xảy ra. Xin anh cho gửi lại chút đồ, và thay liền cái áo bị ướt mồ hôi để không bị cảm lạnh. Ban đầu vừa tới, thật sự là mình mệt đến nỗi không muốn bước tiếp mặc dù rất muốn nhưng cái lạnh, cái mệt và cả cái đói làm mình tưởng chừng không chịu nổi. Trước mình nghĩ sẽ nghỉ 15 phút thôi nhưng không ngờ mình đã nghĩ hơn 40 phút vì quá mệt. Cuối cùng, ba lô cũng được nhẹ đi phần nào. Không thể dừng lại ở đây được, thôi thì cứ “Man Man Zou”- đó là cứ đi từ từ, không cần gấp, sẽ tới nơi thôi. Nghe phải đi lên 2 tiếng đồng hồ nữa cũng khá nản đấy nhưng không còn cách nào khác.
8h36 sáng, tiếp tục bước đi, một cảm giác cố gắng xen lẫn một cảm giác mệt mỏi, muốn níu kéo lại. Nhưng trí mình vẫn bảo sẽ bước đi rồi sẽ tới thôi, không được dừng lại. Thế rồi, cứ bước đi bước đi. Tay phải mang hai cái bao tay nhưng cảm giác vẫn lạnh cóng. Trên đường đi gặp vài người đi xuống (họ đi trong hai ngày) , thỉnh thoảng dừng lại nói chuyện làm mình tỉnh táo và cố gắng hơn.
Đoạn đường bắt đầu ít cây cối dần, đặc biệt là hẹp và dốc dần. Nhiều lúc mình bước rất chậm vì chỉ cần trượt là lăn không có biết điểm dừng. Bù lại thì khung cảnh thiên nhiên thoáng dần và trải rộng trong tầm mắt. Mình cũng dừng lại một số lần để nghỉ và chụp hình.
Chuyện là tới một điểm tự nhiên mình nhìn lên trên thấy có cái khung xanh mà mình biết sẽ dẫn lên đỉnh, từ điểm mình lên trên là có đoạn dây xích dài, với một biển báo. Mình tiếng hoa chưa đủ nhiều nên không hiểu nó ghi là gì. Cứ nghĩ là “leo lên cẩn thận” thế là bắt đầu leo, leo đúng nghĩa từ “leo”, tới được nửa đoạn tự nhiên sao thấy cột dây xích phía trước bị đổ sập, nhìn phía trước thấy cực kì khó leo, bắt đầu thắc mắc tại sao lạ thế, nhìn lại phía dưới thì thấy … thì ra còn một đường vòng khác mà ban đầu không để ý. Và chắc chắn là tấm biển mình nghĩ là “Leo lên cẩn thận” thì giờ có ý nghĩa là “Cấm leo lối này”. Hix. Thế là đu dây từ từ xuống lại.

Leo lên cho đã rồi leo xuống!

Bắt đầu đi băng đường kia, đoạn đường ngày càng hẹp và nguy hiểm hơn, đến nỗi mình phải chụp để ghi lại hình ảnh lúc này. Cuối cùng từ từ cũng tới đoạn đường với khung sắt.
Đi qua khung sắt thì mình thấy một cái cột chỉ rẳng đỉnh núi còn cách xa 200m “thôi”. Chữ “Thôi” thế chứ thật ra cũng xa và mất sức kinh đấy.
Dốc !

Dốc !

Bỏ bớt ba lô dưới và bắt đầu đi nốt 200m còn lại. Thật sự mà nói đây là đoạn khó, dốc và nguy hiểm nhất. Càng lên gió càng to và càng lạnh. Nhưng cái gì rồi cũng sẽ qua. Và cuối cùng đã nhìn thấy tảng đá đánh dấu đỉnh cao nhất của núi Yushan, núi cao nhất Taiwan.
Đúng là cảm giác mệt nhọc tan biến hết nhưng mà cái lạnh thì càng lạnh vì gió rất to. Khung cảnh thiên thiên quá tuyệt vời khi trải dài tất cả các phương là những ngọn núi phía bắc, nam, đông, tây. Một cảm giác rất hài lòng vì bản thân đã trải qua đoạn đường khó khăn để cuối cùng đạt được mục tiêu định ra.
Nhớ lại quá trình tập luyện, chuẩn bị, khó khăn này rồi khó khăn khác xảy ra, nhưng rồi cũng giải quyết ổn thỏa và cuối cùng chiến thắng được tất cả.
Dùng điện thoại để chụp và lưu lại hình ảnh thiên nhiên và đặc biệt là bản thân với cột mốc đánh dầu 3952m. Nhờ một anh cũng đi một mình lên sau mình chụp giùm mình, chụp được một vài tấm thì tự nhiên điện thoại tắt luôn. Có thể là do lạnh quá nên tắt nguồn?! ít ra là mình vẫn có vài tấm lưu lại khoảnh khắc đấy.
Vì quá lạnh, và thời gian cũng không nhiều, mình bắt đầu leo xuống lại. Dĩ nhiên là với mình, quá trình đi xuống luôn dễ dàng hơn nhiều. Phần vì đi xuống không tốn nhiều sức, phần vì cảm giác bản thân đã hoàn thành được mục tiêu. Quá đã con bọ chét!
Mặt trời bắt đầu chiếu nắng xuống, mình cảm thấy bớt lạnh và đã tỉnh táo hơn. Đến khi về đến trạm Paiyun 3400, mình cảm thấy… hơi nóng và cởi áo ra phơi nắng luôn đấy. Haha.
Cũng không cần dừng nghỉ lâu. Mình thu dọn hết đồ, bắt đầu đi xuống. Trên đường đi xuống, mình thỉnh thoảng gặp một số người đang đi lên trạm Paiyun ngủ lại (họ đi hai ngày, ngày một lên trạm 3400, ngày hai mới leo lên 3952m). Những cuộc nói chuyện thú vị, câu nói thường nghe là “Việt Nam hả” “Đi một mình một ngày hả” “Tuyệt vời thế”… Hehe. Cho phép bản thân tận hưởng chút lời khen thưởng như là phần thưởng của một chẳng đường đi mệt nhọc.
Cũng không cần gấp rút, đôi khi dừng lại để chụp hình, có những đoạn mình không ngờ là ban đêm mình có thể bước qua chỗ nguy hiểm thế này. Đôi khi dần lại để xem chim.
Cuối cùng cũng về tới trạm Trailhead đầu tiên. Hình bên trái khoảng 4h15 sáng lúc bắt đầu từ điểm xuất phát. Hình bên phải lúc 3h chiều sau khi kết thúc.

Bắt đầu về tới trạm kiểm soát vườn quốc gia Yushan, vào chào mấy chú. Mấy chú vừa thấy kêu: “Xuống núi rồi ah” Haha.
Thế là kết thúc chuyến hành trình leo núi Yushan, ngọn núi cao nhất Taiwan. Đây là điểm mình muốn đến nhất, muốn thực hiện nhất trong thời gian mình ở Taiwan. Cảm thấy mục tiêu cao nhất trong năm 2014 đã được hoàn thành.
Đó không phải là để chinh phục một điểm núi cao, mà với bản thân, đó là chinh phục, vượt qua khả năng của bản thân. Để thách thức bản thân mình, chứng minh cho chính bản thân mình là mình có thể làm được những điều tốt hơn nữa. Để củng cố niềm tin vào bản thân. Cái thực lực và sự tự tin vào bản thân được cũng cố và vững chắc hơn, nó được chứng minh bằng những sự kiện có thực, những trải nghiệm có thực chứ không phải vô hình, vô định.

Yeahhh! I did conquered Yushan, the highest mountain in Taiwan

Mình học như mình thật sự muốn học.
Mình làm như mình thật sự thích làm công việc đó.
Mình trải nghiệm như mình thật sự hiểu được sự quý giá những bài học từ những trải nghiệm đó.
Mình yêu như mình thật sự yêu và được yêu.
Mình sống như mình thật sự được sống chứ không phải là tồn tại.
Tagged , , ,