Monthly Archives: April 2016

On a bus

“Chúc chú trúng đặc biệt nhé.”
“… Anh mua giúp em thôi, chứ anh cũng không chơi vé số. Đi bán cực vậy có đủ sống không em”
“Cũng được anh, 100 ngàn đủ nuôi 3 người ăn, một tờ lời 1.200 đồng, có ngày em bán mấy chục tờ, cuối tuần lễ tết em bán được hơn 1 trăm lận. Mà đi mỏi chân lắm anh, tối về là ngủ thẳng giấc luôn”
“Chú bao nhiêu tuổi rồi? Giọng chú giống người Việt kiều”
“Anh 25 rồi,người Xuyên Mộc, giọng anh bị tật …”
“Em thua anh 7 tuổi”
“Vậy e 18 hả? Hỏi chứ em học xong chưa”
“Em học tới lớp 3 ah”
“Sao em không gáng học hết lớp 9”
“Em muốn kiếm tiền, lớp 3 đã biết tiền rồi anh.”
” Em bán cũng 9 năm rồi. Nhỏ nghỉ học đi bán vậy mẹ em cũng cho hả”
“Mẹ em không cấm. Ba em bỏ mẹ em đi khi em còn nhỏ”

If she had got better education and caring from family, school and society, she would have had a better work and living condition…

Somehow we should appreciate everything we have had in life and also appreciate people around us no matter what the living situation and environment difference, everyone has their own story that lead them to be who they are at the current moment. Always keep head up and live positive.

 

13043360_1158574157486976_3741146894448631808_n.jpg

Advertisements

Tình yêu trăng non

Conflicts will come and it’s about how we stay and get over.

Screen Shot 2016-04-19 at 11.41.54 PM.png

Bhutan isn’t just carbon neutral

Tshering Tobgay, the prime minister of Bhutan shares about his country, “The last shangri la”. While many countries focuses on increasing GDP (Gross Domestic Product), money and money, Bhutan focuses on GNH (Gross National Happiness), on sustainable development. If you can see how HAPPY people in western countries, America or Asian developed countries like Singapore, Japan is, compare to how gently happy and satisfied Bhutan or less developing country is, you can see it does make sense to think GNH is much more important to GDP.

Tagged ,

Fast Car

Gradually, I feel much better and better that… Deep inside, I try to avoid nonsense judgement and bad influence around me, build a wall to the buzzing people. I always prefer an interesting, meaningful but simple and quiet life.

Some might scream at me: “Dude, You should be more extroverted”. Sure, in some situations, I seem to be so extroverted. But mostly, I enjoy being quiet.

13015242_1155466221131103_2890685501830357939_n

You got a fast car
I got a plan to get us out of here
I been working at the convenience store
Managed to save just a little bit of money
Won’t have to drive too far
Just ‘cross the border and into the city
You and I can both get jobs
And finally see what it means to be living

Tình thôi xót xa

Screen Shot 2016-04-04 at 11.10.50 PM.png

Vừa đọc status của anh Tuấn, nghe lại bài Tình Thôi Xót Xa, bài hát chắc cũng trên 10 năm.

Lớp 8, vô tình để ý một em lớp dưới. Em ít nói, nhìn rất hiền, học không nổi bật, chui tuốt vô lớp dưới A9, A10 nhưng chẳng hiểu lại thấy bình yên khi mỗi lần nhìn thấy em.

Ngại ngần không dám chủ động bắt chuyện vì không biết nói như thế nào. Những lần đứng ngẩn ra trông em dắt xe đạp đi vào bãi gửi xe, những lúc ngó nghiêng qua hàng em đứng trong buổi chào cờ, rồi có lúc đi tạt ngang qua lớp em ngó vào xem em ngồi góc nào.

Vào cấp 3, cười mỉm khi lại thỉnh thoảng thấy em vào cổng trường, cũng lại cách lớp quá, bạn bè chung anh cũng chẳng có, thì anh cũng không biết kiếm cớ gì bắt chuyện em.

Một lần, vô tình thấy em đạp xe phía trước, thế là anh đạp chầm chậm theo em tới tận nhà, căn nhà màu xanh, thế là thỉnh thoảng chạy ngang cũng khó vào xem có xe martin tím không.

Vẫn nhìn xa, vẫn im lặng đến khi lên đạ học, không còn hình dáng ấy, tự hỏi sao hồi ấy không mạnh dạn “tấn công”, nhưng rồi thôi, một góc kỉ niệm đơn giản, buồn cười, ngây ngô 🙂