Sài gòn cafe

Một buổi sáng thứ hai nhẹ nhàng dễ thương với anh giữ xe, chị phục vụ, e gái bán bún cũng như câu chuyện mênh mông khó dứt của những người (tự nhận) trẻ. Dễ thương như bức tranh hai con thú trên tường của một quán cafe cũ vậy.

Sài gòn rộng lắm, lớn lắm nên nó luôn chứa đủ các loại người, các phong cách, thể loại, cả tốt lẫn xấu. Và điều đó khiến ai cũng có thể sống ở Sài Gòn và xem như gốc rễ của mình. Đôi lúc bỏ mặc Sài Gòn ồn ào, hối hả để đi tới vùng đất khác. Nhưng rồi vẫn tha thiết trở về nơi gọi là nhà, Sài gòn là nơi mà cứ như người yêu, có giận có hờn nhưng vẫn yêu.

Tagged ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: