Category Archives: Thoughts

Ngày sinh nhật đặc biệt

Khoảng khắc 12h đêm chuyển sang tuổi mới, hơn 20 chục năm về trước là lúc mình sinh ra đời thì hiện tại, mình đang tham gia đám tang, tai đang nghe lễ tưởng niệm bà ngoại của sếp. Một cảm giác sinh ra và mất đi trong 1 thời điểm …

Và đặc biệt hơn nữa là đám tang của một người phụ nữ kiên cường, tay trắng làm nên sự nghiệp và vun đắp cho cả một đại gia đình, giúp đỡ bao nhiêu người trong xã hội rồi cũng có lúc nhắm mắt ra đi. Nhìn cảnh hạ huyện và sự quyến luyến mọi người, nghe bài hát về mẹ về đời, lòng cảm thấy khó chịu và sợ khi nghĩ đến một ngày nào đó, chỉ là sớm hay muộn rồi cũng sẽ xảy ra.

Chiều lại nghe mẹ nói tay mẹ sưng tấy mưng mủ lên mà lòng quá xót, tối lại nghe tin 1 cậu quen sức khoẻ ngày càng nghiêm trọng. Mà đang uống tí rượu không biết có phải là để chúc mừng sinh nhật bản thân, hay để giải toả sau một ngày dài nhiều chuyện xảy ra mà nước mắt chảy lả tả.

Bản thân đạo phật mình hiểu rất rõ quy luật Sinh lão bệnh tử là điều không tránh khỏi nhưng thật sự rất xót khi nhìn thấy người thân ốm đau bệnh tật. Nên coi ngày sinh nhật đặc biệt này là món quà nhắc nhở bản thân sự hữu hạn của cuộc đời mình, biết điều gì là quý giá và biết trận trọng thời gian, sức khoẻ và người thân hơn, bớt tham sân và làm sao sống ý nghĩa, an vui hơn.

FullSizeRender 2

Tagged

Focus, work harder & smarter

Suddenly wake up at 2.30AM, couldn’t get back to sleep, I read through some news  about Ho Chi Minh city (will be having a complex underground metro system, some very positive projects building up,…) and then some information about the places I have always wanted to see, then popping up in my mind is where and how I’m standing right now and what I really need to seriously work much more on…

“You will have chances to go abroad, have room to develop and make big impact” – the director in Tokyo convinced me to stay with the current company. And I know I’m putting so much effort on the current company with some goals and plans.

But deep down in my mind, I know that I should take more time to work more on my own project. It’s something that I can build my own business, control my finance and life better no matter what happens.

So just a post to remind myself of concentration, what really matters and worth my limited time. Work harder! Sure! But also must be smarter.

 

You lucky!

As my previous post tell all, I lost my wallet and tried to stay positive. I did hope that someone will try to contact me on facebook or by phone to return all the cards to me.

And…

Yes! I saw a message from a stranger on facebook. my intuition told me that “It could be .. someone seeing my wallet” and ya! that person sent me a picture of all my cards. She is a nice girl with nice smile and voice. She tried to find me on facebook. It took her 2 days but she didn’t give up. I just kept saying thank you to her.  And she told me Could I just stop saying thank you. haha. The day after I went to see her and get the wallet back.

Thanks a lot! I don’t need to deal with local government to replace all the cards. And somehow I feel great thank to kind people around me.

Let’s stay positive 🙂

Sài gòn cafe

Một buổi sáng thứ hai nhẹ nhàng dễ thương với anh giữ xe, chị phục vụ, e gái bán bún cũng như câu chuyện mênh mông khó dứt của những người (tự nhận) trẻ. Dễ thương như bức tranh hai con thú trên tường của một quán cafe cũ vậy.

Sài gòn rộng lắm, lớn lắm nên nó luôn chứa đủ các loại người, các phong cách, thể loại, cả tốt lẫn xấu. Và điều đó khiến ai cũng có thể sống ở Sài Gòn và xem như gốc rễ của mình. Đôi lúc bỏ mặc Sài Gòn ồn ào, hối hả để đi tới vùng đất khác. Nhưng rồi vẫn tha thiết trở về nơi gọi là nhà, Sài gòn là nơi mà cứ như người yêu, có giận có hờn nhưng vẫn yêu.

Tagged ,

Relationship

A true relationship is the one that makes you feel better, not make you feel worse day by day.

20s: Busy work life

13475047_1197211953623196_2690851403415072378_o

The thing I or may 20s have been afraid after getting into busy work life is losing the curiosity, some little interests and the joy of trying and learning many new different things in life. Also how about time to spend with family, friends and community engagement.

(Bros, you really have to be grateful if you are still a student)

What if we all do the same things everyday: Open up your eyes, hurriedly pass hundreds of motorbike to get on work on time, grab a quick breakfast then start dealing with work, then get out of office, do work out to recharge energy (I do), do dinner then do laundry, ironing, try to catch up with some texting, fall asleep then… Repeat. And sometimes, somethings in your to-do list keep popping up in your mind day by day but you haven’t finished yet and end up in tiredness.

That is when you think about how you want to live the rest of your life. Money, Power or Happiness of the moments. It’s not about the balance, I think it’s about the priority and choice.

Well, every single stages have different struggles, I guess . 10s about yourself-definition, study orientation, 20s about job and future. Hope we all keep our eyes bright and attitude positive.

(Trying to get my writing habit back)

Tagged , ,

Home is wherever I’m with you

How to define “home”. I havent thought of settling down in one house, mean I havent known when I will literally build a small house. But I like to think of being with you in a “mobile” “home”, thats times we experience the world together with woahs, smiles and laughs. 

Tagged , , , , , ,

A fresh start

Just came back from a training related to my Job in Shanghai. Still the feeling being pushed to change something, to focus more on what I have been doing and to challenge myself with new goals. And I need to set target to achieve this month:

  • Continues to study Chinese (by on-site learning) and Japanese (by class)
  • Embrace mediation in daily routine, in work
  • Seriously say No  to wasting time stuffs, appointment
  • Review a day before going to sleep, must done something good for the present and invest for the future
  • Self-discipline to what I have set and avoid all the procrastination.

 

 

On a bus

“Chúc chú trúng đặc biệt nhé.”
“… Anh mua giúp em thôi, chứ anh cũng không chơi vé số. Đi bán cực vậy có đủ sống không em”
“Cũng được anh, 100 ngàn đủ nuôi 3 người ăn, một tờ lời 1.200 đồng, có ngày em bán mấy chục tờ, cuối tuần lễ tết em bán được hơn 1 trăm lận. Mà đi mỏi chân lắm anh, tối về là ngủ thẳng giấc luôn”
“Chú bao nhiêu tuổi rồi? Giọng chú giống người Việt kiều”
“Anh 25 rồi,người Xuyên Mộc, giọng anh bị tật …”
“Em thua anh 7 tuổi”
“Vậy e 18 hả? Hỏi chứ em học xong chưa”
“Em học tới lớp 3 ah”
“Sao em không gáng học hết lớp 9”
“Em muốn kiếm tiền, lớp 3 đã biết tiền rồi anh.”
” Em bán cũng 9 năm rồi. Nhỏ nghỉ học đi bán vậy mẹ em cũng cho hả”
“Mẹ em không cấm. Ba em bỏ mẹ em đi khi em còn nhỏ”

If she had got better education and caring from family, school and society, she would have had a better work and living condition…

Somehow we should appreciate everything we have had in life and also appreciate people around us no matter what the living situation and environment difference, everyone has their own story that lead them to be who they are at the current moment. Always keep head up and live positive.

 

13043360_1158574157486976_3741146894448631808_n.jpg

Tình thôi xót xa

Screen Shot 2016-04-04 at 11.10.50 PM.png

Vừa đọc status của anh Tuấn, nghe lại bài Tình Thôi Xót Xa, bài hát chắc cũng trên 10 năm.

Lớp 8, vô tình để ý một em lớp dưới. Em ít nói, nhìn rất hiền, học không nổi bật, chui tuốt vô lớp dưới A9, A10 nhưng chẳng hiểu lại thấy bình yên khi mỗi lần nhìn thấy em.

Ngại ngần không dám chủ động bắt chuyện vì không biết nói như thế nào. Những lần đứng ngẩn ra trông em dắt xe đạp đi vào bãi gửi xe, những lúc ngó nghiêng qua hàng em đứng trong buổi chào cờ, rồi có lúc đi tạt ngang qua lớp em ngó vào xem em ngồi góc nào.

Vào cấp 3, cười mỉm khi lại thỉnh thoảng thấy em vào cổng trường, cũng lại cách lớp quá, bạn bè chung anh cũng chẳng có, thì anh cũng không biết kiếm cớ gì bắt chuyện em.

Một lần, vô tình thấy em đạp xe phía trước, thế là anh đạp chầm chậm theo em tới tận nhà, căn nhà màu xanh, thế là thỉnh thoảng chạy ngang cũng khó vào xem có xe martin tím không.

Vẫn nhìn xa, vẫn im lặng đến khi lên đạ học, không còn hình dáng ấy, tự hỏi sao hồi ấy không mạnh dạn “tấn công”, nhưng rồi thôi, một góc kỉ niệm đơn giản, buồn cười, ngây ngô 🙂