Tag Archives: 玉山

Chuyến đi Yushan: Ngày thứ hai – Một mình chinh phục đỉnh núi Yushan trong một ngày

Chuông hẹn giờ của điện thoại đổ lên đúng 2h30 sáng ngày 19/11/2014, mình bật dậy trong tư thế tỉnh không thể tỉnh hơn mặc dù chỉ ngủ trơn tru trong khoảng 3 tiếng đồng hồ. Nhìn sang giường đối diện đã thấy hai cậu sẵn sàng đi rồi. Thế mà hôm qua nói sẽ đi chung với mình lúc 3h. Một cậu nói mình là giờ họ bắt đầu đi, mình cũng bất ngờ và pó tay. Chưa mặc đồ, chưa đánh răng rửa mặt, ăn sáng, sửa soạn gì nữa mà… Mình cũng hiểu ngầm là họ không muốn đi chung, mình cũng tâm lý lì, mình cũng muốn thử thách đi một mình, mình cũng không thoải mái nếu họ không thoải mái.
Sửa soạn đồ, ăn sáng với tô mì nóng lẹ, một mớ đồ linh tinh làm mình cũng lúng túng. Cuối cùng cũng xong, chính thức 3.15 sáng xuất phát. Nhìn ngoài trời, tối mịt, như

ng chẳng tí lo, chỉ thấy hào hứng vì làm một chuyện khá thử thách mà trước giờ mình chưa từng làm. Trước khi đi, cũng viếng lạy bồ tát quan âm, mong bồ tát phù hộ con đi đường an toàn, không gặp rắn, gấu hay chuyện không lành. hehe

Theo lời của một chú, thì nhiệt độ tối là 4 độ. Đứng im thì lạnh chứ vì mình từng leo fansipan, đỉnh núi cao nhất ở Việt Nam nên mình biết nếu vác đồ, đi một hồi sẽ thấy nóng người, không sợ lạnh. Đúng là đi một hôi không còn thấy lạnh nhiều nữa, nhưng bắt đầu sự cố, đèn pin trên đầu bị rớt dây ra, đồ đệm gối không thoải mái, khăn len choàng cổ quá vướng víu. Phải dừng lại mấy lần để điều chỉnh, thêm bớt cho việc di chuyển thoải mái. Cuối cùng, cũng cảm thấy nhẹ nhàng, thuận tiện di chuyển.
Trong đêm, không có gì ngoài bóng đêm, thỉnh thoảng nghe tiếng sột soạt trong rừng của lá, của con gì đấy mà chẳng biết, nhìn lên bầu trời đầy sao, một bầu trời nhiều sao nhất mà mình từng thấy, mình chỉ lưu lại bằng mắt vì điện thoại mình không chụp được.
Sau 1 tiếng đồng hồ thì cuối cùng cũng tới được điểm Trailhead, đó là điểm bắt đầu của cuộc leo lên đỉnh núi Yushan. Sửa soạn lại chút đồ, nghỉ vài phút rồi lại bắt đầu leo.
IMG_2015

Mặt bơ bơ buồn ngủ 😦

Bây giờ mới thực sự là thách thức và phần nào lo lắng. Vì đường đi bắt đầu dốc hơn, và đặt biệt là đường hẹp, một bên là vách núi, bên kia là vực sâu, chỉ cần lơ đãng trong đêm, hay vấp cục đá, bước hai ba bước chệch hướng là coi như mất tích giữa đêm khuya trong vực thẳm.
IMG_2021

Đường tối ôm và “hơi” hẹp chút. Bên là vách núi, bên là vực

Ban đầu cũng hơi rợn tí nhưng rồi cứ bước từ từ chú ý cẩn thận. Bên tai là nghe những bản nhạc phát ra từ máy nghe nhạc, đó là những bản nhạc cho mình động lực trước giờ mình hay nghe, những bài nhạc trong lúc thi vào đại học, những lúc mình cảm thấy buồn vì bị mất mát, bị thua cuộc, bị mất niềm tin, động lực. Đôi lúc sởn da gà vì lạnh, vì khung cảnh tuyệt vời ban đêm khi nhìn ra xa là những ngọn núi, vài đám mây vẫn còn lởn quởn, trên trời cao toàn là sao. Tai lại nghe đúng bài A sky full of stars (một bầu trời tràn ngập sao) của Coldplay.
Chân cứ bước đi từng bước vững chắc, thỉnh thoảng vấp cục đá làm thót tim, rồi cứ trải qua từng mốc đánh dấu 500m, trải qua một, hai trạm nghỉ. Không thể nghỉ lại lâu vì lúc đó người không vận động, sẽ thấy lạnh dần và thấm mệt hơn. Bắt đầu thấy một ánh đèn lập lòe phía trước, gáng đi nhanh hơn để xem có phải là hai cậu đã xuất phát trước không. Nhưng không phải, mà là một người anh khác. Và anh này chính là người đã chụp giúp mình vài tấm trên đường đi.
Tới được trạm 3100m, cho phép bản thân nghỉ lâu hơn, uống nước nghỉ mệt, dù mệt nhưng vẫn gáng ăn thêm tí sandwich, người cảm thấy không muốn ăn nhưng phải ăn để lấy sức, ở đây có hẳn cả nhà vệ sinh nhé, nhưng mà khá là mùi. Hix. Ngắm cảnh thiên nhiên trong lúc mặt trời mọc rồi lại vác balo, mang đồ tiếp tục đi.
Cái tội ngồi nghỉ khoảng 10-15 phút, nên người ra tí mồ hôi, tay lạnh ngắt, đầu cũng cảm thấy lạnh, nhức và chóng mặt. Từng bước đi lúc này của mình cũng chểnh choảng hơn tí. Người cũng cảm thấy chóng mặt. Theo mình nghiên cứu trước và đọc được trên mạng cũng như thông tin ở trạm 3100. Từ 3000m trở nên, sẽ xuất hiện những triệu chứng do độ cao, áp suất và nhiệt độ, khí O2 sẽ loãng dần đi, hít thở sẽ khó khăn hơn trong lúc di chuyển, triệu chứng thì tùy từng người, có người chóng mặt, nhức đầu, ói, sốt, cảm, … Mình chỉ hy vọng là do lạnh, mệt và thiếu ngủ nên thấy chút chóng mặt thôi. Vẫn cố gắng tỉnh táo và bước đi cẩn thận. Nhưng đoạn này mình không còn sung như lúc đầu và bước chậm hơn. Nghỉ chân nhiều hơn. Mỗi lần nhìn thấy cột mốc đánh dấu là đã đi được 500m là mình lại mừng và hy vọng đến được trạm nghỉ Paiyun.
Nhiều lúc thở dốc hồng hộc, tay và đầu lạnh khó chịu, nhưng không thể làm gì được. Cứ nhủ bản thân, bước đi sẽ tới thôi, sẽ tới thôi… Cuối cùng cũng thấy ngôi nhà Paiyun. Tới được nơi, ngồi ngay lên ghế, quăng cái balo, cây gạch sang một bên, tìm cách vào trong nhà ngồi cho đỡ lạnh. Một anh làm việc ở đó nói nhiệt độ hiện tại ở đây là -2 độ, còn trên đỉnh núi là -5 độ. Mình chỉ muốn bật tiếng: Mẹ ơi! Đây là nhiệt độ lạnh nhất con từng trải qua đấy.
IMG_2064

Đồ trùm cỡ này mà còn run đấy

IMG_2068

Một góc thiên nhiên

Nước mình đem theo để trong balo cũng lạnh ngắt, anh kêu có sữa ấm có thể uống. Mình cũng xin đổ chút vào bình nước. Ba lô của mình quá nặng vì mang theo nhiều đồ phòng ngừa nhiều trường hợp xảy ra. Xin anh cho gửi lại chút đồ, và thay liền cái áo bị ướt mồ hôi để không bị cảm lạnh. Ban đầu vừa tới, thật sự là mình mệt đến nỗi không muốn bước tiếp mặc dù rất muốn nhưng cái lạnh, cái mệt và cả cái đói làm mình tưởng chừng không chịu nổi. Trước mình nghĩ sẽ nghỉ 15 phút thôi nhưng không ngờ mình đã nghĩ hơn 40 phút vì quá mệt. Cuối cùng, ba lô cũng được nhẹ đi phần nào. Không thể dừng lại ở đây được, thôi thì cứ “Man Man Zou”- đó là cứ đi từ từ, không cần gấp, sẽ tới nơi thôi. Nghe phải đi lên 2 tiếng đồng hồ nữa cũng khá nản đấy nhưng không còn cách nào khác.
8h36 sáng, tiếp tục bước đi, một cảm giác cố gắng xen lẫn một cảm giác mệt mỏi, muốn níu kéo lại. Nhưng trí mình vẫn bảo sẽ bước đi rồi sẽ tới thôi, không được dừng lại. Thế rồi, cứ bước đi bước đi. Tay phải mang hai cái bao tay nhưng cảm giác vẫn lạnh cóng. Trên đường đi gặp vài người đi xuống (họ đi trong hai ngày) , thỉnh thoảng dừng lại nói chuyện làm mình tỉnh táo và cố gắng hơn.
Đoạn đường bắt đầu ít cây cối dần, đặc biệt là hẹp và dốc dần. Nhiều lúc mình bước rất chậm vì chỉ cần trượt là lăn không có biết điểm dừng. Bù lại thì khung cảnh thiên nhiên thoáng dần và trải rộng trong tầm mắt. Mình cũng dừng lại một số lần để nghỉ và chụp hình.
Chuyện là tới một điểm tự nhiên mình nhìn lên trên thấy có cái khung xanh mà mình biết sẽ dẫn lên đỉnh, từ điểm mình lên trên là có đoạn dây xích dài, với một biển báo. Mình tiếng hoa chưa đủ nhiều nên không hiểu nó ghi là gì. Cứ nghĩ là “leo lên cẩn thận” thế là bắt đầu leo, leo đúng nghĩa từ “leo”, tới được nửa đoạn tự nhiên sao thấy cột dây xích phía trước bị đổ sập, nhìn phía trước thấy cực kì khó leo, bắt đầu thắc mắc tại sao lạ thế, nhìn lại phía dưới thì thấy … thì ra còn một đường vòng khác mà ban đầu không để ý. Và chắc chắn là tấm biển mình nghĩ là “Leo lên cẩn thận” thì giờ có ý nghĩa là “Cấm leo lối này”. Hix. Thế là đu dây từ từ xuống lại.
IMG_2165

Leo lên cho đã rồi leo xuống!

Bắt đầu đi băng đường kia, đoạn đường ngày càng hẹp và nguy hiểm hơn, đến nỗi mình phải chụp để ghi lại hình ảnh lúc này. Cuối cùng từ từ cũng tới đoạn đường với khung sắt.
Đi qua khung sắt thì mình thấy một cái cột chỉ rẳng đỉnh núi còn cách xa 200m “thôi”. Chữ “Thôi” thế chứ thật ra cũng xa và mất sức kinh đấy.
Dốc !

Dốc !

Bỏ bớt ba lô dưới và bắt đầu đi nốt 200m còn lại. Thật sự mà nói đây là đoạn khó, dốc và nguy hiểm nhất. Càng lên gió càng to và càng lạnh. Nhưng cái gì rồi cũng sẽ qua. Và cuối cùng đã nhìn thấy tảng đá đánh dấu đỉnh cao nhất của núi Yushan, núi cao nhất Taiwan.
IMG_2215
Đúng là cảm giác mệt nhọc tan biến hết nhưng mà cái lạnh thì càng lạnh vì gió rất to. Khung cảnh thiên thiên quá tuyệt vời khi trải dài tất cả các phương là những ngọn núi phía bắc, nam, đông, tây. Một cảm giác rất hài lòng vì bản thân đã trải qua đoạn đường khó khăn để cuối cùng đạt được mục tiêu định ra.
Nhớ lại quá trình tập luyện, chuẩn bị, khó khăn này rồi khó khăn khác xảy ra, nhưng rồi cũng giải quyết ổn thỏa và cuối cùng chiến thắng được tất cả.
Dùng điện thoại để chụp và lưu lại hình ảnh thiên nhiên và đặc biệt là bản thân với cột mốc đánh dầu 3952m. Nhờ một anh cũng đi một mình lên sau mình chụp giùm mình, chụp được một vài tấm thì tự nhiên điện thoại tắt luôn. Có thể là do lạnh quá nên tắt nguồn?! ít ra là mình vẫn có vài tấm lưu lại khoảnh khắc đấy.
IMG_2222
Vì quá lạnh, và thời gian cũng không nhiều, mình bắt đầu leo xuống lại. Dĩ nhiên là với mình, quá trình đi xuống luôn dễ dàng hơn nhiều. Phần vì đi xuống không tốn nhiều sức, phần vì cảm giác bản thân đã hoàn thành được mục tiêu. Quá đã con bọ chét!
Mặt trời bắt đầu chiếu nắng xuống, mình cảm thấy bớt lạnh và đã tỉnh táo hơn. Đến khi về đến trạm Paiyun 3400, mình cảm thấy… hơi nóng và cởi áo ra phơi nắng luôn đấy. Haha.
Cũng không cần dừng nghỉ lâu. Mình thu dọn hết đồ, bắt đầu đi xuống. Trên đường đi xuống, mình thỉnh thoảng gặp một số người đang đi lên trạm Paiyun ngủ lại (họ đi hai ngày, ngày một lên trạm 3400, ngày hai mới leo lên 3952m). Những cuộc nói chuyện thú vị, câu nói thường nghe là “Việt Nam hả” “Đi một mình một ngày hả” “Tuyệt vời thế”… Hehe. Cho phép bản thân tận hưởng chút lời khen thưởng như là phần thưởng của một chẳng đường đi mệt nhọc.
Cũng không cần gấp rút, đôi khi dừng lại để chụp hình, có những đoạn mình không ngờ là ban đêm mình có thể bước qua chỗ nguy hiểm thế này. Đôi khi dần lại để xem chim.
Cuối cùng cũng về tới trạm Trailhead đầu tiên. Hình bên trái khoảng 4h15 sáng lúc bắt đầu từ điểm xuất phát. Hình bên phải lúc 3h chiều sau khi kết thúc.


Bắt đầu về tới trạm kiểm soát vườn quốc gia Yushan, vào chào mấy chú. Mấy chú vừa thấy kêu: “Xuống núi rồi ah” Haha.
IMG_2303
Thế là kết thúc chuyến hành trình leo núi Yushan, ngọn núi cao nhất Taiwan. Đây là điểm mình muốn đến nhất, muốn thực hiện nhất trong thời gian mình ở Taiwan. Cảm thấy mục tiêu cao nhất trong năm 2014 đã được hoàn thành.
Đó không phải là để chinh phục một điểm núi cao, mà với bản thân, đó là chinh phục, vượt qua khả năng của bản thân. Để thách thức bản thân mình, chứng minh cho chính bản thân mình là mình có thể làm được những điều tốt hơn nữa. Để củng cố niềm tin vào bản thân. Cái thực lực và sự tự tin vào bản thân được cũng cố và vững chắc hơn, nó được chứng minh bằng những sự kiện có thực, những trải nghiệm có thực chứ không phải vô hình, vô định.
I40A9146

Yeahhh! I did conquered Yushan, the highest mountain in Taiwan

Mình học như mình thật sự muốn học.
Mình làm như mình thật sự thích làm công việc đó.
Mình trải nghiệm như mình thật sự hiểu được sự quý giá những bài học từ những trải nghiệm đó.
Mình yêu như mình thật sự yêu và được yêu.
Mình sống như mình thật sự được sống chứ không phải là tồn tại.
Tagged , , ,

Chuyến đi Yushan: Ngày thứ nhất – 7 tiếng di chuyển đến núi Yushan

Sau quá trình chuẩn bị tất cả mọi thứ, ba lô, giấy tờ, vé tàu sẵn sàng, 6h30 sáng mình bắt đầu khởi hành đi tàu Metro tới trạm tàu chính ở Đài Bắc để đón chuyến tàu lúc 7h36 đến Chiayi. Với tàu tốc hành, chỉ khoảng 1 tiếng ngồi thoải mái thì cũng đã đến nơi. Trạm tàu Chiayi cũng lớn và hiện đại không thua kém sân bay. Mục tiêu bây giờ là phải tìm được xe bus từ Chiayi đến núi Alishan cho kịp trước 1h để chuyển xe bus lên trạm Tatajia.
Nhờ vào quá trình tìm hiểu, tham khảo thông tin trước trên mạng, mình biết nên ra cổng rồi tới bảng xe bus số 3 đợi lúc 10h10. Nhưng để chắc chắn hơn, mình tới chỗ Visitor Center để hỏi thông tin cho chắc chắn. Bằng tiếng Hoa học trong 3 tháng, mình đã có thể hỏi một chị nhân viên với thái độ rất nhiệt tình và vui vẻ. Chị cũng hướng dẫn và xác nhận lại số xe bus và thời gian khởi hành.
Ra đến chỗ xe buýt đợi thì gặp một chú mà Việt Nam mình nhìn sơ sẽ gọi là cò. Mình cũng ngài ngại vì lạ chỗ lạ người, không biết có tin không. Chú nói là đợi xe buýt còn lâu lắm, đi mất 2 tiếng 30 phút, lại còn dừng nhiều trạm. Đi xe chú thì mắc hơn chút nhưng lại đi thẳng luôn chỉ có 2 tiếng đồng hồ thôi. Chú nói chuyện với mình mang kính đen nên mình không nhìn thấy mắt, đã thế bên cằm trái bị may mấy mũi, mình cảm thấy ngại và không dám tin tưởng lắm nên kêu để cháu suy nghĩ. Thật sự mình nghĩ không đến nỗi lừa gạt, mà mình có quái gì đâu mà chú lừa mình, với lại sau 3 tháng ở đây mình cũng tin tưởng vào người Đài Loan, thế nên cũng đồng ý nhưng cũng thử trả giá: Con sinh viên, 300 nhân dân tệ thôi (bớt 100 nhân dân tệ). Thế là chú cũng đồng ý. Một chú kế bên kêu mình đi theo tới xe rồi kêu đợi một chút để đón thêm khách. Nếu trong 10 phút nữa mà không có ai thì cũng sẽ trở mình đi.
Bắt chuyện với một chú taxi thì mới hiểu là do xe kia chở khách từ Alishan xuống trạm Chiayi, bây giờ phải lên lại nên tranh thủ kiếm thêm chút tiền nên mới cho mình đi giá rẻ thế. Chứ bình thương Taxi đi phải mất ít nhất 1000 Nhân dân tệ là ít. Cuối cùng cũng có thêm 2 anh chị từ Trung Quốc qua du lịch đi chung, tổng cộng 3 khách nên mình thấy đỡ ngại cho chú tài xế.
IMG_1867

Lúc đầu hơi nghi ngờ tí nên còn chụp hình, lỡ có gì … Haha, mình thật là quá, nhưng … “phòng bệnh hơn trị bệnh”

Vừa bắt chuyện vơi tiếng Hoa không nhiều, vừa tranh thủ ngắm cảnh rừng núi từ trên cao, cuối cùng cũng đến nơi gần 11 giờ.  Chú taxi chỉ mình tận tình chỗ nào mua vé, khoảng mấy giờ đi. Vào lơ ngơ đi mua vé, may quá là chỉ có 79 nhân dân tệ, được mời thêm vài tách trà, kèm thêm chút lời hù dọa là mang quần này không thể leo núi đâu, trời lạnh không đủ ấm đâu, nguy hiểm lắm. Hix. Nghe cũng hơi lo vì họ là người địa phương nên có thể chính xác. Nhưng mình vẫn tin là không sao. Tới giờ lên xe, nhìn xung quanh tìm chỗ đón xe, gặp lại chú taxi, chú taxi có thể thấy mình với dáng vẻ hơi lơ ngơ nên lo lắng với ánh mặt tội nghiệp. Chú kêu trên đấy không có chỗ ăn uống, mua chút đồ mà để dành ăn uống. Chú đi với mình vô 7Eleven. Chú lấy mấy miếng gì đó nhét vào tay mình, chú làm động tác để chỉ mình nếu bóc vỏ ra thì miếng này sẽ nóng lên, có gì giữ nhiệt khi leo núi. Rồi còn kêu mua thêm bánh đem theo. Do bị ám ảnh bởi một số trải nghiệm xấu ngày xưa ở Việt Nam, tự nhiên có một suy nghĩ xấu xuất hiện: có khi nào chú móc nối với cửa hàng 7Eleven để kêu khách vào không. Nhưng rồi suy nghĩ đó biến mất trong tích tắc vì mình biết chắc chắn là không thể 7Eleven có liên hệ gì với chú cả và cho dù có thì đó suy ra cũng tốt cho mình cả thôi. Và thay vào đó là cảm giác chút tội lỗi vì đã lỡ suy nghĩ nghi ngờ như thế, và hơn hết là cảm giác biết ơn chú vì sự quan tâm dành cho một cậu Việt Nam một mình lơ ngơ ở đây. Haha. Cúi chào, cám ơn tạm biệt chú xong, mình nhanh chân lên xe buýt với mọi người.
Xe bắt đầu chuyển bánh ra khỏi khu du lịch Alishan. Mặc dù mình không vào tham quan, chỉ vào trạm xe buýt bên trong nhưng vẫn bị thu vé 100 nhân dân tệ (đã bao gồm phí bảo hiểm). Thôi hẹn dịp nào quay lại xem có gì hay không. Đường càng vào sâu, càng lên cao thì càng dốc, càng ngoằn ngoèo. Hồi nhỏ tới giờ bị bệnh say xe, say tàu nên giờ lắc qua lắc lại nên cũng khá mệt, bù lại tí là cảnh trên đường khá đẹp với biển mây giữa những ngọn núi.
IMG_1895-001

Một vườn trà trên núi

Tới đúng chỗ đậu xe Dongpu, chủ lái xe buýt báo cho mình đã đến nơi. Mình nhanh tay vác ba lô to xuống xe, cũng không quên nói cám ơn và vẫy tay. Như người Đài Loan thân thiện, chú cũng đồng lúc đưa tay vẫy vẫy mình rồi tiếp tục chở khách đi.
Đứng nhìn xung quanh một hồi, mình mở Google Maps (người bạn hữu ích của mình trong những chuyến đi) để tìm địa chỉ Dongpu Hill, chỗ trọ duy nhất qua đêm dưới chân núi. May mắn là cũng không xa lắm, đi vào một con hẻm một hồi, cũng thấy được tên của chỗ trọ. Vào nhà, gặp một cô bé khá trẻ, mình đoán là nhỏ tuổi hơn mình. Bằng một số thủ tục đơn giản như hỏi tên, điền thông tin cá nhân, mình đã có được một giường nhỏ ấm cúng trong phòng ngủ tập thể. Cô bé chỉ mình chỗ vệ sinh, tắm rửa, nước nóng, chỗ nấu nướng nếu cần.
Dongpu Hill, chỗ trọ duy nhất ở khu Yushan

Dongpu Hill, chỗ trọ duy nhất ở khu Yushan

Lúc đấy vẫn mởi chỉ khoảng 3h chiều, nên tranh thủ đi nộp giấy tờ cho phép leo núi và tham quan vòng vòng. Thở phào vì bỏ được ba lô nặng trịch xuống giường và cũng thở phào vì cuối cùng cũng tới được nơi an toàn, thuận lợi, cầm túi giấy tờ hồ sơ, khoác thêm chiếc áo lạnh vào, bắt đầu đi tìm trạm cảnh sát quản lý vườn quốc giá Yushan.
Cuốc bộ mới chỉ có hai con dốc trong 15 phút mà dao tự nhiên thấy mỏi chân mà mệt thở hồng hộc, tự nhiên thấy hơi lo và nản tí là mai còn khó gấp nhiều mà giờ đã thấy mệt là sao. Tự nhủ là chắc do đường dài, thời tiết lạnh không quen. Sẽ không sao thôi.
Tới nơi hỏi một anh địa phương chỗ cảnh sát chỗ nào, ảnh vui cười chỉ mình ngôi nhà sát bên đấy. Mở cửa vào văn phòng, nhanh lẹ chào chú cảnh sát, cũng do bị ám ảnh bởi một số trải nghiệm xấu về hành chính thủ tục và thái độ làm việc của “đầy tớ của dân” ở Việt Nam, nên mình lo lắng không biết có thiếu sót giấy tờ gì không, có bị bắt bẻ gì không, có bị kiểm tra hành lý, đầy đủ thiết bị an toàn leo núi không, vân vân và vân vân. Chú kêu mình điền thông tin, thỉnh thoảng hướng dẫn mình với vìa tư tiếng anh đơn giản. Rồi chú kêu mình đợi chút. Trong lúc đợi, mình cũng tranh thủ nhìn lướt nhẹ căn phòng, cũng đơn giản với bộ bàn ghế ngồi, một tivi cũ, thiết bị sưởi ấm. Rồi cũng lén nhìn xem chú đang làm gì trên máy tính. Màn hình máy tính khá xa nên không nhìn thấy rõ là gì. Thấy tay chú đang cầm cuốn hộ chiếu của mình nên mình đoán chắc chú đang kiêm tra thông tin cá nhân, “tội trạng tội án” của mình, chắc chú cũng lướt qua xem được thông tin là thằng nhóc 23 tuổi này cũng có máu đi, cũng đi kha khá quốc gia, nhiều dấu mộc hải quan được đóng cạch cạch lên passport.
IMG_1917

Các chú đang kiểm tra và làm giấy tờ

Nghĩ vẫn vơ một hồi, chú xoay lại, bước tới đưa cho mình một tờ giấy có dấu mộc cho phép leo núi trong ngày 19/11/2014. Mình cũng nhanh lẹ xác nhận có cần trình duyệt không, có cần điều kiện gì nữa không. Chú cười kêu xong rồi. Mình cũng thở phào, nhẹ nhõm đi xuống dốc, phần vì đã sẵn sàng mai đi, phần vì … xuống dốc không mệt đấy chứ. Haha.
Nghe có Trạm thông tin khách du lịch Tatajia, vẫn còn sớm nên cũng cuốc bộ thêm 1-2 cây số để tới xem sao. Tới nơi mình ấn tượng bởi ngôi nhà với cái cây có lá xanh, lá vàng nhìn mùa thu lãng mạn phết. Cũng tranh thủ chụp tự sướng kỉ niệm. Ngoài ra có ống kính nhòm, mà qua sự chỉ dẫn của một cô mình đoán là người dân tộc, mình đã nhìn thấy ngọn núi xa xa trong ánh nắng vàng buổi chiều. Thấy ngọn đỉnh sừng sững chỉ có đá. Nhủ lòng sẽ gáng chinh phục được vào ngày mai.
Trung tâm thông tin Tatajia

Trung tâm thông tin Tatajia

Bước vào phòng tham quan, phòng được trang trí bởi hình ảnh, thông tin các dân tộc và dĩ nhiên là cũng có phần về thông tin vườn quốc gia Yushan. Tranh thủ lại hỏi thăm một cô ở quầy thông tin về leo núi Yushan, sau khi leo thì đi tới làng nước nóng Dongpu như thế nào, chuyến xe bus khởi hành thời gian nào, làm sao tới đó, có chỗ ngủ rẻ không, chỗ nào nên đi tham quan.
Một phần nhỏ vì sự ám ảnh bởi cách phục vụ ở Việt Nam, phấn lớn là do cô rất rất là nhiệt tình, chỉ hết mình cái này, chỉ hết mình cái nọ, lấy bản đồ ghi cụ thể vì sợ mình quên, còn gọi điện thoại hỏi thông tin chỗ ở, chỗ đi cho mình. Mình bị xúc động không nhẹ, hỏi thăm thông tin. Cô cho mình biết cô cũng từng học ở Đại học quốc gia Đài Loan (nơi mình đang học tiếng hoa), cô học ngành Lịch sự, cô nói cô rất yêu thích thiên nhiên, Đài loan cung cấp cho cô chỗ làm, chỗ ngủ ở đây. Thật sự mình rất xúc động và cám ơn một người như cô, cô đem lại thông tin hữu ích, sự thân thiện, cũng như đóng góp cho đất nước mình.
IMG_1936

Cô đang gọi điện hỏi thông tin cho mình

Mình cũng xin phép cô được chụp hình cô. Cô xem hình và không tự khen mình trông “thân thiện”. Muốn hỏi cô xem cô có con gái không :))
IMG_1937

Cô cười và nói chuyện rất thân thiện

Trên đường đi về chỗ trọ, thủ tục xong xuôi, có thêm thông tin hữu ích sau khi leo núi, cảm thấy không còn lo lắng gì, nhìn xung quanh thấy những đám mây bay lơ lững giữa những ngọn núi, cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc khi mình có thể đi, có thể làm những chuyện mình yêu thích.
IMG_2005-001

Góc bên trái là chỗ mình trọ đấy

Định kết thúc tại đây cho ngắn gọn nhưng mình phải kể thêm một đoạn: Về chỗ trọ, tranh thủ dọn lại đồ đạc, xem lại kế hoạch kĩ càng, làm thế nào mà chai nước 1 lít rưỡi rơi xuống gầm giường, mà hẹp đến nỗi, cái thân bự con của mình không chui vào lấy ra được. Mình ra nói chuyện với cô bé chủ nhà xem có cách nào lấy được không. Cô bé lấy một cái cây chọt giúp mình nhưng không lấy ra được. Mình nói không sao, hỏi mua nước của cô bé. Thế rồi cô bé lấy hai chai nước đưa mình, mình khăng khăng đưa tiền nhưng cô bé cứ từ chối là không nhận. Làm mình muốn xin điện thoại cô bé ghế. Haha.
Chúc ngủ ngon!

Chúc ngủ ngon!

Có thêm vài người tới nữa, có hai cậu cũng leo núi trong một ngày. Mình hỏi hai cậu, hay là mình đi chung, hai cậu cũng đồng ý nhưng có vẻ không được nhiệt tình lắm. 7h tối, mình tranh thủ ăn uống, vệ sinh cá nhân rồi treo tọt vào giường. Hẹn giờ lúc 2h30, chỉ còn 6 tiếng sẽ leo núi, cố gắng ngủ lấy sức nhưng chập chờn không ngủ được, không phải vì lạnh, mà có lẽ là vì mình do quen ngủ lúc 12h, có lẽ một chút hồi hộp, một chút lo lắng, một chút phấn khích, thế rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay …
Tagged , , ,