Tag Archives: simple

Tự nhắc mình!

Giữ mọi chuyện đơn giản thôi.

Hạnh phúc và vui buồn cũng chỉ là một cảm xúc ở một thời điểm nhất định và có thể thay đổi rất nhanh chóng. Cho nên có buồn thì cũng cho qua mau, tìm động lực để thay đổi. Có vui thì cười một cách thoải mái.

Trong mối quan hệ, người bạn tốt thì mình cố gắng giữ, tình yêu không thành thì mình cũng trân trọng những gì đã qua, và cũng biết bước tiếp. Nói chuyện, cư xử với người khác thì cũng thân thiện, thiện chí. Nếu không làm người khác vui vẻ thì cũng cố gắng đừng ảnh hưởng xấu, gây khó khăn, nỗi buồn cho người khác.

Thời gian ai cũng có 24h/ngày, cuộc đời ai cũng có một, nên biết sống sao cho vui vẻ, bình yên và tốt cho mình, cho người thân, cho xung quanh, dành thời gian làm nhiều chuyện có ích cho hiện tại và tương lai hơn là những giải trí tạm thời, hời hợt, “nuông chiều” cái cảm giác lười biếng, buông thả hiện tại.

Chuyện không vui thì gác lại cho vào quá khứ, chuyện khó khăn ai cũng có chứ không phải chỉ mỗi mình, quan trọng là cứ từ từ cố gắng làm nó tốt lên. Và không thể đùng một cái là vượt qua, cải thiện liền được nên cần thời gian và sự cố gắng. Đừng vội vã.

Sống là biết tiếp thu, biết làm và cũng biết chơi, biết tận hưởng. Không bù đầu làm vào tối ngày, bỏ bê bản thân. Và cũng không lao vào những giải trí không có điểm dừng. Sống là chuyện cân bằng giữa mưu sinh và tận hưởng.

Quý giá nhất vẫn là kiến thức, hiểu biết, những kĩ năng rèn luyện, trau dồi để có được. Vật thể, vật chất xung quanh sẽ thay đổi, thất thoát hay mất đì. Nhưng những giá trị bên trong không thể đánh mất đi, cho dù hoàn cảnh nào thì vẫn ở đấy để tạo ra những thay đổi lớn bên ngoài.

Hiểu bản thân mình là ai, thích gì, không thích gì, phù hợp cái gì, đừng hòa tan, hòa nhập để gò ép quá đáng bản thân chỉ để giống người khác,bởi vì cho dù là người hướng nội hay người hướng ngoại thì đều có những điểm mạnh, điểm yếu riêng. Kẻ dại là kẻ cứ bắt chước người khác, không thừa nhận điểm yếu mình. Kẻ khôn là kẻ làm chủ chính mình, đi trên con đường riêng của chính mình và biết, tự tin vào những điều mình đang, sẽ làm.

Không thể tiên đoán chính xác chuyện tương lai sẽ như thế nào, nên cứ thấy đường nào tốt, chắc chắn hiện tại mà đi, đi không đúng, có gì sai thì chỉnh sửa dần, điều quan trọng mỗi bước đi là một bước đi vững chắc hơn, những bước để lại phía sau là những điều ấn tượng, tốt đẹp, là những kỉ niệm, trải nghiệm quý giá.

Mọi chuyện cứ xảy ra, miễn là mỗi sáng thức dậy, thấy mình vẫn khỏe mạnh thì cũng vui vẻ, trân trọng vì biết mình vẫn sống, còn xoay xở, còn làm được rất nhiều việc, còn tiếp xúc được với nhiều người.

Và cũng nhắc mình, mỗi người chỉ có một cuộc sống. Sống trong sự phấn đấu, cố gắng, vui vẻ, tận hưởng, đơn giản mỗi ngày.

IMG_1041Chuyến đi cuối tuần đến XinBeitou tham quan, thử giãn với suối nước nóng.

 

Tagged , ,

Gom đi gom lại về đơn giản.

Bên đây, nhiều thời gian một mình với một mình, mọi thứ cũng chậm rãi, đều đặn, tuần hoàn, mình cũng không phải hối hả, bận rộn, lo lắng suy nghĩ suốt mọi chuyện như hồi ở Việt Nam. Thì cũng đúng, thời gian sinh viên, áp lực ra đời, công việc, hướng đi mà. Tốt nghiệp xong thì áp lực còn nhiều hơn nữa, nhìn nhận việc nghiêm túc và kĩ lưỡng hơn khi phải xem công việc, hướng đi của bản thân.

Giờ thì kế hoạch trong vòng 9 tháng tới, mục tiêu rõ ràng, phương tiện thực hiện cũng rõ ràng.  Đó là Chinese, đó là Management, đó là Experience, là Orientation.

23 tuổi. Nhiều khi nhìn lại xung quanh rồi lại nhắc mình. Mình 23 tuổi. Nhìn về nhiều người thân lớn tuổi hơn, mình cảm thấy đời còn dài, còn nhiều chuyện làm lắm, tự nhủ bản thân có gì phải xoắn, cứ từ từ làm tốt từng chuyện. Lại nhìn về những em nhỏ tuổi hơn hay những bạn bằng tuổi, mọi người đang nhiệt huyết đi theo những hướng riêng khác nhau, đôi khi tự hỏi một cách vô thức, hướng đi của mình thì sao? Tại sao lại so sánh với hướng đi của mình với mọi người khác? Có tốt không, có ổn không?

Nhiều lúc thấy mình cứ suy nghĩ vội vã quá, cứ mong tiến nhanh đến những mốc dự kiến càng sớm có thể, cứ muốn kiểu “đốt cháy giai đoạn”.

Nhưng cuối cùng, gom đi gom lại, thấy mình vẫn là một người suy nghĩ mọi chuyện đơn giản, thích chuyện đơn giản, những con người đơn giản, đồ vật cũng đơn giản, mối quan hệ đơn giản, một cuộc sống không phức tạp.

Thích học này học nọ, thử thách bản thân này nọ, cả việc gáng xin được học lớp management thì cuối cùng mình cũng cảm thấy không muốn làm đao to búa lớn đối diện với quá nhiều chuyện phải handle để rồi đánh mất thời gian dành riêng cho mình và gia đình, để dễ dàng mất cần bằng và để trôi thời gian mà không biết quý trọng.

Thích gặp gỡ, nói chuyện nhiều người nhưng cuối cùng chỉ muốn thu mình lại với vài người bạn đơn giản, nói chuyện vui vẻ, chân thành với nhau, chẳng phải giữ vẻ mặt, ý tứ, làm “người tốt” với nhau.

Nói thích đi nhiều, travelling nhiều nhưng gom đi gom lại, cuối cùng vẫn muốn một chỗ của riêng mình, không nắng, không mưa, không nhiều biến động, enjoy không gian riêng đơn giản và tĩnh lặng.

Những vị trí, vật chất, một công việc tốt, phù hợp, với mình, cố gắng không ngừng cũng chỉ đảm bảo cho những điều trên.

Sống đơn giản nhưng cũng phải thực tế.

Phức tạp thì dễ lắm, nhưng mà làm sao để “Đơn giản” cái đấy mới thật sự khó.

Một chiếc iPhone thiết kế đơn giản những để đạt được sự giản đơn lẫn tinh tế không biết đã làm Steve Jobs chửi nhân viên như thế nào.

Đối mặt xung quanh nhiều giả thật, tính toán, mưu toan để tránh, vấp, dính liếu cũng không phải đơn giản.

Tỉ người trên thế giới này nhưng để gặp người bạn mở lòng với nhau, hợp ru trong suy nghĩ, cuộc sống không phải là dễ.

Cuộc sống chỉ muốn thương hay yêu một người nhưng trong một tỉ người, một người để cảm thấy là đủ cũng không phải là dễ.

Sống với nhau mà biết trọng cái nghĩa nhiều hơn cái tình, cũng không phải là dễ đối với nhiều người.

Updated: 

– Đôi khi xung quanh có quá nhiều sống phức tạp quá, giả tạo quá, họ không sống với con người thật, hoàn cảnh thật của mình, họ khoác lên những cái gì họ cảm giác người khác sẽ thích chứ không phải những thứ của chính họ. Đôi khi chỉ vì hòa nhập mà những người khác cũng tham gia vào sự phức tạp và giả dạng ấy.

– Tách ra đám đông không phải là dễ, nhưng tách ra rồi thì sẽ thấy thoáng khí và dễ thở, rồi cũng sẽ nhìn ra dễ dàng người nào mình cần quý, cần trân trọng và giữ trong cuộc sống.

– Cái gì cũng cần take time để trải nghiệm và học, ngẫm nghĩ ra nhiều điều. Nên trân trọng những gì tốt xấu đã xảy ra với mình.

– Viết là một cách của mình để ngừng lại, để ngẫm nghĩ và chiêm nghiệm.

.

IMG_0200

我很喜歡這些

Tagged